Chương 23: (Vô Đề)

Vị ngọt là một loại có thể khiến cho con người cảm thấy hạnh phúc và thỏa mãn, chỉ cần ngửi thôi cũng thấy vui vẻ lắm rồi.

"Mẹ ơi, đây là mùi gì vậy?" Người hỏi là một cô bé nô lệ.

Người mẹ cũng chưa từng nếm qua đường, nhưng vừa ngửi thấy, cảnh tượng hiện lên trong đầu bà chính là hương vị mà bà nội mình đã miêu tả khi bà còn rất nhỏ.

Bà nội của bà từng là nô lệ của một Tử Tước đại nhân, mỗi lần đi qua nhà ăn bà đều ngửi thấy mùi này bay ra từ bếp, bà lão kể đi kể lại mùi hương đó cho bà nghe, khiến cho bà chảy cả nước miếng ngay cả trong mơ.

Nhưng khi thực sự ngửi thấy mùi hương đó bà mới nhận ra, thứ gọi là vị ngọt kia ngon đến thế nào.

Bà cố gắng nói với đứa trẻ: "Đó là vị ngọt, bảo bối à, lát nữa con sẽ được ăn!" Lúc này, nước mắt bà tuôn rơi không thể khống chế được.

Trong những ngày có hoạt động "Tặng quà", người dân bình thường sẽ được nhận hai bánh mì mật ong mỗi ngày, bọn họ đã nếm được vị ngọt, đã biết được mùi hương của vị ngọt là gì, nhưng nô lệ thì khác.

Phỉ Lạc Ti không thách thức chế độ nô lệ ở thế giới này ngay lập tức, mà y chỉ cho các nô lệ được ăn no, còn bánh mì mật ong là "món quà" chỉ dành cho dân thường.

Đường là một loại hàng hóa cao cấp xa xỉ, đừng nói đến nô lệ, phần lớn dân thường cả đời cũng chưa chắc gì được nếm qua vị ngọt.

Việc đột ngột nâng mức sống của nô lệ lên cao giống như thường dân sẽ khiến tất cả các quý tộc bao vây công kích y.

Phỉ Lạc Ti không sợ, nhưng y ngại phiền.

"Rầm rầm rầm….."

Mùi thơm của bí ngô dưới sự hỗ trợ của đường khiến độ ngọt của nó tăng lên mấy lần, mùi thơm của lúa mì làm tăng thêm hương vị dịu êm, chỉ cần ngửi thôi cũng có thể cảm nhận được vị ngọt trên đầu lưỡi.

Hơi nóng bốc lên từ nồi chè mang theo mùi thơm khiến ai nấy đều ch** n**c miếng.

Bí đỏ nấu mềm nhũn, bản thân nó đã mang theo một vị ngọt rất đặc trưng, vị ngọt độc đáo nhưng không ngấy, hòa quyện với nước canh nấu trong thời gian dài, khiến cả nồi chè vừa dẻo vừa thơm, hương vị khiến cho người ta có cảm giác như canh, nhưng nó đậm đà hơn so với canh bình thường.

Chè bí ngô cho thêm bột gạo nếp thích hợp hơn bột mì, những viên gạo nếp làm thành những viên nhỏ vừa mềm vừa dẻo, rất hợp với loại chè cần thời gian nấu lâu này.

Nhưng bánh trôi nhỏ làm từ bột mì cũng rất ngon, ngon hơn nhiều so với bánh trôi bình thường, sau khi nấu một hồi lâu thì mềm xốp thơm ngon, chúng mềm như mây, ăn chè mà như ăn những đám mây bồng bềnh ngọt ngào.

"Thật ngọt……"

"Ngon quá đi……"

"Mẹ ơi, con đang mơ phải không?"

"Đứa nhỏ ngốc này, trong mơ con có thể ăn được đồ ăn ngon như vậy à?!"

Các nô lệ ăn vô cùng quý trọng, ánh mắt bọn họ ngập tràn hạnh phúc, nhưng hành động vẫn ngấu nghiến nuốt chửng như trước.

Còn những người dân bình thường thì vốn nghĩ, mình là người đã được ăn bánh mật rồi, đã biết vị ngọt là gì rồi, phải dè dặt một chút, đừng làm như người chưa trải sự đời cái gì cũng không biết, như vậy sẽ khiến cho Lãnh rất mất mặt. Nhưng khi đưa món chè bí đỏ lên môi, cái gì nhẹ nhàng rụt rè khắc chế đều không còn nữa.

Sau khi chết đi sống lại được ăn một bát chè ngọt nóng hổi ​​thơm phức như thế này thì còn gì hạnh phúc hơn!

"Ngon quá, thơm quá……" Vì quá đông nên bọn thổ phỉ bị nhốt trong viên đá không ngừng chen chúc, lúc chúng đang mổ nhau trong viên đá thì bị mùi thơm hấp dẫn, vô thức dừng bàn tay đen đúa của mình lại, chỉ đứng yên bên trong viên đá, nhìn chằm chằm nơi phát ra mùi hương thơm lừng mà ch** n**c miếng.

Bọn cướp đều là siêu phàm giả, linh hồn của bọn chúng mạnh hơn người bình thường rất nhiều, vẫn có thể ngửi được một ít mùi hương, nếu muốn ăn thì chỉ cần nỗ lực một chút là có thể lấy được.

Nhưng Phỉ Lạc Ti không cho phép bọn chúng thoát ra khỏi hòn đá, hòn đá bình thường này đối với bọn chúng là "Khu vực thần thánh", bọn chúng không thể nào thoát ra được!

"Ta sẽ trả một ngàn đồng vàng, cho ta một phần đi!" Thác Ni là người đầu tiên mở miệng.

"Ta sẽ trả hai nghìn!"

"Ba nghìn!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!