Lúc Phỉ Lạc Ti vừa mới rời đi, Ái Lệ Ti và mấy đứa trẻ cùng tuổi vẫn còn đang rửa những quả bí ngô khổng lồ.
Bây giờ Ái Lệ Ti không còn là nô lệ bình thường nữa, có lẽ vì cô bé là người đã nói chuyện với Lãnh Lĩnh chủ đại nhân nhiều nhất, Bố Lai Tư cũng là người có mắt nhìn, ông đã đề bạc cô bé làm hầu gái.
Đối với công trình này, Bố Lai Tư còn sắp xếp cho cô bé đi theo quản sự "học tập", đây là một cơ hội không phải ai cũng có được, đi theo quản sự học, vậy không phải là muốn đào tạo cô bé thành quản sự sao?!
Ái Lệ Ti vừa ngạc nhiên vừa vui mừng, cô bé thầm nhủ với lòng rằng mình sẽ làm việc thật chăm chỉ! Hôm nay là ngày đầu tiên cô bé đi làm, nó là người làm việc chăm chỉ nhất.
Đồ ăn trong phủ lãnh chúa ngon hơn nhiều so với những nơi khác, mấy ngày nay Ái Lệ Ti ăn rất ngon miệng, nó cũng cảm thấy cơ thể mình trở nên khỏe mạnh hơn trước rất nhiều.
Người quản sự cô bé đi theo đã dạy cho nó cách sử dụng roi đánh nô lệ và dân thường như thế nào, để khiến họ đau đớn mà không gây ra thương tích nào nghiêm trọng, ảnh hưởng đến tiến độ công việc.
"Đây là kiến thức rất thâm sâu!" Quản sự nói.
Ái Lệ Ti có chút sợ hãi nhìn cây roi, làm nô lệ, tất nhiên nó cũng đã từng trải qua cảm giác đau đớn khi bị đánh, cho dù bây giờ nó có là "Người cầm roi" thì nỗi sợ đó vẫn không thể biến mất được.
Đúng lúc quản sự định chỉ cho Ái Lệ Ti cách quất roi thì Lĩnh chủ lại sắp xếp nhiệm vụ khác cho hắn ta: "Ngươi đi đào đất đi."
Tất nhiên là quản sự có chút sửng sốt, nhưng mệnh lệnh của Lĩnh chủ là tuyệt đối, vì thế hắn ta chỉ có thể đi đào đất.
Lĩnh chủ không sắp xếp công việc cho Ái Lệ Ti, bởi vì nó chưa "tốt nghiệp", cũng không dám quất roi người khác, vậy nên việc gì có thể làm được nó đều chạy đến giúp đỡ.
Cô bé đã bắt đầu làm việc từ khi còn nhỏ, động tác rất nhanh nhẹn, tuy còn nhỏ nhưng những việc nó làm đều đâu ra đấy.
Tiến độ công trình với hơn 2.000 người tham gia diễn ra rất nhanh, bắt đầu từ trung tâm đồn điền – Nhà máy số 1 rồi dần dần di chuyển sang hai bên, chỉ sau một buổi sáng, hai nghìn mét đường ống đã được đặt xong.
Phỉ Lạc Ti rất hài lòng với tốc độ này, chuẩn bị nâng cao tiêu chuẩn bữa trưa nên đã lấy đống nguyên liệu từ ba lô ra, nhưng nhìn thấy bộ đồ ăn những công nhân tự mang đến khiến y cau mày, bát đĩa bẩn không thể tả, giống như mới bới ra từ đống rác nào đó vậy, mà trên thực tế, "bộ đồ ăn" trong tay nô lệ đúng là rác rưởi.
Mặc dù Phỉ Lạc Ti không mắc chứng sạch sẽ thái quá, nhưng những thứ đó rõ ràng là đã vượt qua giới hạn vệ sinh cơ bản của y.
Chỉ có vài chiếc bát đũa rẻ tiền thôi, cũng không tốn bao nhiêu tiền.
Phỉ Lạc Ti dự định sẽ phát chúng cho những nhân viên xuất sắc như một phần thưởng – ngoại trừ một số ít chưa từng làm công việc chân tay, hầu hết mọi người đều làm việc rất chăm chỉ, chỉ cần đạt tiêu chuẩn là được, nhưng công nhân càng xuất sắc thì càng tốt!
Các cửa hàng tạp hóa ở thành Lan Tư Duy Lợi không đủ khả năng cung cấp hơn 2.000 cặp bát đĩa cùng lúc, dù tòa thành gần nhất cách đó hơn 100 km theo đường chim bay, nhưng cá đuối Vân Toa bay rất nhanh, đi về một chuyến cũng chỉ tốn khoảng mười phút.
Ngay cả khi tính cả thời gian mua sắm thì cũng không mất quá một giờ.
Những ma thú gần đó đều bị uy áp của ma ngư Vân Toa dọa cho bỏ chạy, những vong linh du đãng gần đó cũng bị y dọn dẹp sạch sẽ, không còn gì phải lo lắng, vậy nên độc lang Phỉ Lạc Ti cứ thế bỏ đi.
Phỉ Lạc Ti đi rất dứt khoát, để lại một đám người hai mặt nhìn nhau, người quản sự lúc nãy không biết mình đã làm gì khiến Lĩnh chủ không vui, sau một ngày làm việc chân tay mệt đến nỗi xương cốt cũng đau, hắn ta cũng chẳng còn sức để làm cái gọi là "đoạt quyền" nữa, và thế là gánh nặng phải quản lý hai người nghìn người cứ thể đổ lên đầu Ái Lệ Ti.
Ái Lệ Ti có chút ngơ ngác, vậy nhưng cô bé cũng chỉ có thể làm theo mệnh lệnh của Lĩnh chủ trước khi rời đi, dẫn mọi người đi rửa đống rau đang nằm trên mặt đất.
Gần đó có nguồn nước sạch, mấy đứa nhỏ mang nguyên liệu đến chỗ nguồn nước rồi rửa sạch, mấy đứa lớn hơn thì đi đun nước, còn những thanh niên và phụ nữ khác thì tiếp tục làm việc.
Dù không có "Người lãnh đạo" nhưng công nhân đã quen với công việc, ngoại trừ người giám sát đang ngồi dưới gốc cây nghỉ ngơi, những người còn lại vẫn tiếp tục làm những gì họ phải làm.
Khi Lĩnh chủ đại nhân nói: "Nghỉ ngơi và ăn cơm trước", không ai nghĩ đó là nói với mình, Lĩnh chủ đại nhân cần nghỉ ngơi và ăn uống, đó là chuyện đương nhiên! Ngay cả khi một cái cuốc Phỉ Lạc Ti cũng chưa từng cầm bao giờ.
Nhưng trong khi các công nhân đang làm việc chăm chỉ thì một đám diều hâu bay đến rồi biến thành người và hạ cánh xuống, cũng không có ai ngạc nhiên cả, dù sao thì đây là thế giới ma pháp, dù sao thì Druid cũng có thể biến hình thành nhiều loài động vật, cũng là một loại Siêu phàm giả…..
Quản sự đã nghỉ ngơi được một lát, thấy một dị nhân đến gần thì nở nụ cười nịnh nọt chào đón: "Druid đáng kính, tôi là người của Lĩnh chủ thành Lan Tư Duy Lợi….." Hắn ta chưa kịp nói hết câu thì một luồng ánh sáng bạc vang lên, ánh sáng lóe lên, cơ thể hắn ta đã biến thành hai đoạn trước khi kịp phản ứng.
Máu tươi phun ra, sau một lúc lặng im, tiếng la hét kinh hoàng vang lên, các công nhân đồng loạt vứt bỏ đồ đạc và chạy nhanh nhất có thể.
Nhưng mà Siêu phàm giả có cấp bậc cao nhất ở đây là quản sự đã bị giết, một người bình thường lao động chân tay cả buổi sáng thì làm sao có thể vượt qua được những Siêu phàm giả này?
Đám người này là những tên cướp rất "Chuyên nghiệp", mặc dù nơi này cách rất xa cứ điểm của chúng, nhưng đối với Siêu phàm giả thì khoảng cách đó chẳng là gì cả.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!