Chương 18: (Vô Đề)

Liệt Diễm Mã mang theo ngọn lửa trên chân nhảy lên nhảy xuống rất nhanh nhẹn, nhưng cỗ xe khắc hoa văn ma pháp kia lại không hề lắc lư, Cát Tư nhìn đám tiện dân bẩn thỉu như chuột dưới đất với vẻ mặt giễu cợt.

Giá trị duy nhất của nhóm tiện dân này là làm trò cười cho hắn ta bằng những trò hề lố bịch.

Hắn ta nghĩ sẽ sớm có thêm nhiều tiếng kêu la và cầu xin sự thương xót, vẻ mặt hắn ta hiện lên sự thích thú.

Nhưng khóe môi hắn ta chỉ mới hơi nhếch lên một chút đã bị một cú va chạm cực mạnh, giây tiếp theo đã mất thăng bằng, loạng choạng, lăn qua lăn lại trong xe ngựa.

"A a a…… Hộ vệ, hộ vệ đâu….. Đầu lưỡi của ta!!!" Bên trong thành xe ngựa được trang bị rất nhiều bảo thạch xa hoa lộng lẫy, Cát Tư da mềm thịt béo cũng theo xe ngựa quay cuồng một hồi lâu, tất nhiên cơ thể hắn ta cũng bị bảo thạch đụng trúng nên đau nhức khắp cả người.

Xe ngựa là bộ mặt, là thể diện của giới quý tộc, vậy nên cỗ xe không chỉ đẹp về hình thức mà còn rất thực dụng, cỗ xe được khắc rất nhiều hoa văn ma pháp phòng ngự, vậy nên thùng xe chắc chắn hơn những vật liệu thông thường rất nhiều, lăn mấy chục vòng mới bị gãy và vỡ ra thành vô số mảnh vụn.

"Khụ khụ khụ…" Cát Tư che miệng bò lên từ trên một khối gỗ, đầu hắn ta vẫn còn choáng váng, nhưng choáng váng cũng không ngăn cản được hắn ta lớn giọng.

"Ai?! Ai dám tấn công ta?! Hộ vệ đâu! Giết tên đó cho ta!!!"

Khung cảnh hỗn loạn vừa rồi bỗng trở nên cực kỳ yên tĩnh, người dân bình thường nhìn Cát Tư chật vật như vậy thì cảm thấy có lẽ mình sẽ không bao giờ nhìn thấy hoàng hôn thêm lần nào nữa, vì sau khi tận mắt nhìn thấy bộ dáng đáng xấu hổ đó của Cát Tư thiếu gia, bọn họ làm sao có thể sống sót được nữa!

Nhưng mà……

Cảm giác áp bách mãnh liệt lại từ phía trên truyền đến, nhìn lên thì chỉ có thể nhìn thấy một người đàn ông mặc đồ đen, không biết người đó đã xuất hiện khi nào, chỉ thấy y dùng một cước đã nhẹ nhàng đá văng cỗ xe đi, ngựa thì chết còn cỗ xe thì bị hủy, ngay cả Cát Tư thiếu gia mang nhiều đồ bảo hộ trên người cũng rơi vào tình trạng chật vật thương tích đầy mình.

Người đàn ông mặc đồ đen đó không nói gì, nhưng uy áp vô hình tỏa ra từ người y lại khiến mọi người cứng đờ, không động đậy được.

Phỉ Lạc Ti mặc kệ Cát Tư đang la hét, y tìm một cây trượng cấp 30, dùng kỹ năng có sẵn của mình để tạo ra một tên lửa bí ẩn biến sỏi đá trên mặt đất thành bột phấn, thuộc tính của y quá cao, lúc tức giận sẽ không thể làm chủ sức mạnh của mình một cách hoàn hảo, mà tên lửa phức tạp thì lại có thể phá hủy cả thành phố, vậy nên y đã sử dụng những trang bị mình mang đi.

Sau đó, y nhanh chóng sử dụng thuật hồi sinh vạn vật.

Nhưng y lại quên mất tên lửa phức tạp đi kèm với trang bị cấp 30 có thời gian thi triển là 0,5 giây, tuy không ngắn nhưng vẫn chậm một bước so với khả năng hồi sinh vạn vật diễn ra trong nháy mắt.

May mắn thay, việc hồi sinh vạn vật đã khôi phục một nửa số thanh lam cần thiết, vì thế y cũng không cần phải lo lắng đối tượng mới được hồi sinh lại chết ngay sau đó.

Dưới thánh quang chiếu rọi, Hải Vi đã chết lại ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc, nàng có chút choáng váng, nhưng ý thức cùng dần dần khôi phục lại, nàng có thể cảm giác được thân thể trước đây bị hành hạ đau đớn suốt thời gian qua giờ bỗng thoải mái vô cùng. Nhưng không hiểu sao nàng lại có cảm giác, dường như có thứ gì đó đang đè nặng lên người mình.

Nhưng rồi cảm giác nặng nề đó cũng biến mất.

Đây là cảm giác sau khi chết à? Nếu biết chết đi sẽ tốt như vậy thì nàng đã chết từ lâu rồi! Chỉ tiếc là, rốt cuộc cũng tới lượt nàng nhận bánh, nhưng cuối cùng lại bỏ lỡ…..

Là một kẻ lang thang có thể chết bất cứ lúc nào, Hải Vi biết mình sẽ chết ngay khi tai nạn xảy ra, nhưng tất cả những gì nàng có thể làm là bảo vệ em trai La Khoa của mình theo bản năng.

Đúng rồi, La Khoa đâu? Mặc dù nàng đã vô thức bảo vệ em trai mình, nhưng bản thân nàng cũng biết rất rõ, với khả năng của mình thì không thể làm gì được, La Khoa cũng không có khả năng sống sót.

Cùng nhau đi đến thế giới này là một lựa chọn đúng đắn, nhưng em trai La Khoa của nàng đâu rồi?

"La Khoa…." Hải Vi vội vàng đứng dậy, nàng chưa kịp hét tên em trai mình xong đã bị con phố quen thuộc trước mặt làm cho khựng lại.

Sao thế giới sau khi chết lại giống với thế giới khi còn sống vậy?

"Chị ơi!" Một giọng nói vui vẻ và hoạt bát vang lên trong vòng tay nàng. Vừa là một người chị, vừa là cha vừa là mẹ, Hải Vi rất quen thuộc với giọng nói của La Khoa, nhưng lần cuối nàng nghe thấy giọng nói như vậy đã bao lâu rồi?

Hải Vi có cảm giác như mình đang mơ, nhưng nhiệt độ cơ thể ấm áp của em trai lại cho nói cho nàng biết, đây không phải là mơ.

Thân thể và quần áo của hai chị em vẫn còn dính máu, mặc dù rất bối rối, nhưng bọn họ vẫn ôm nhau thật chặt, và trong mắt họ cũng không hề có niềm vui sống sót sau thảm họa.

"An Ny!!!" Cha mẹ cô bé ôm đứa con gái vừa gặp tai nạn vào lòng khóc thật lớn: "Thần Quang Minh trên cao, mỗi ngày ta sẽ thành khẩn dâng hiến đức tin của mình cho ngài!"

Bức tường sụp đổ đã che giấu hoàn toàn khung cảnh kinh hoàng bên dưới, hơn nữa mọi chuyện lại diễn ra quá nhanh, thời gian từ khi chết đến khi sống lại chỉ có vài chục giây, ngay cả bản thân người bị nạn cũng không nhận ra rằng mình vừa chết một lần.

Dù là kiếm sĩ trung cấp cấp 32, nhưng Cát Tư lại là người phản ứng cuối cùng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!