Chương 15: (Vô Đề)

Tuy phủ Lãnh chúa sống không được khá giả lắm, nhưng vẫn có một ít tiền tiết kiệm, nhưng mà đường không phải là thứ cứ có tiền là có thể mua được, nó là một tồn tại cực kỳ quý giá.

Đường được chiết xuất ra từ một loại ma thực rất hiếm và khó kiếm, loại cây phổ biến nhất để sản xuất ra đường ở thế giới này là một loại ma thực cấp thấp có tên là Ma quỷ đằng.

Tuy nó chỉ là ma thực cấp thấp, nhưng đối với người bình thường thì lại rất nguy hiểm, nó có thể tiết ra chất ngọt thu hút những sinh vật sống, sau đó hút máu họ, một người đàn ông trưởng thành bình thường khi rơi vào tay nó chỉ mười phút là sẽ biến thành thây khô.

Hơn nữa, Ma quỷ đằng là một loại thực vật "Quần cư", sau khi trồng, nó sẽ nhanh chóng xâm lấn đất đai của những loài thực vật khác, sau đó biến thành một tồn tại cực kỳ đáng sợ.

Nếu muốn trồng Ma quỷ đằng trên quy mô lớn thì phải cần ít nhất 20 Siêu phàm giả cấp cao.

Những Siêu phàm giả cấp cao có thể đạt được bước nhảy vọt về giai cấp thông qua sức mạnh của bản thân mình, muốn những người đó nguyện ý nhận công việc bảo vệ vườn Ma quỷ đằng thì phải có thật nhiều tài nguyên mới có thể thu hút được họ.

Vì vậy nên đường là một mặt hàng quý, luôn bị những gia tộc lớn kiểm soát.

Thành Đạt Nhã Khắc không có Siêu phàm giả cấp cao, vậy nên việc trồng hoặc sản xuất đường trên quy mô lớn là điều không thể, thậm chí vì khả năng tiêu thụ ở đây quá thấp và độ nguy hiểm quá cao, vậy nên không có đoàn thương nhân nào sẵn lòng vận chuyển đường đến đây để bán.

Đường ở thành Đạt Nhã Khắc đều là của những người dân du cư liều mạng đến "Sườn núi ma quỷ" gần Lạc Nhật sơn mạch để lấy.

Lượng đường hiện có trong phủ lãnh chủ đều là Bố Lai Tư mua lại sau khi nhận được tin Lĩnh chủ mới sẽ đến.

Đường ở chợ Lan Tư Duy Lợi đã được Bố Lai Tư mua lại cách đây vài ngày, bây giờ muốn mua thêm thì chỉ có thể mượn của các quý tộc khác hoặc đến thành Lạp Khắc Đạt Lợi Á cách đây hàng trăm cây số.

Giá 1 cân đường trên thị trường là 1 đồng vàng, giới quý tộc sẽ "mua số lượng lớn" nên được giá ưu đãi hơn, nói dễ nghe hơn một chút là 99 đồng bạc.

Khi Phỉ Lạc Ti nghe nói đường rất có giá trị, y đã lập tức lên kế hoạch cho việc xây dựng nhà máy đầu tiên. Y biết nhà máy đó sẽ sản xuất cái gì.

Nhưng mà, nước xa không thể cứu được lửa gần, phải một thời gian nữa nhà máy đường mới có thể mở cửa.

"Bây giờ ta sẽ tập họp mọi người đến thành phố Lạp Khắc Đạt Lợi Á ngay. Trong vòng mười ngày nữa chắc chắn ta sẽ mang đủ đường trở về!" Bố Lai Tư chủ động đảm nhận công việc nguy hiểm nhất để "chuộc tội"

Ở đại lục Thản Tháp Lợi, người của thương đội có tỷ lệ tử vong cao nhất, ma thú, vong linh, thú nhân, cướp, nguyền rủa….. Có đủ loại nguy hiểm dẫn đến tử vong, nhưng thứ đạt được cũng không quá nhiều.

Có thể nói ra những lời như vậy cũng đủ thể hiện sự "Trung thành" của Bố Lai Tư rồi.

"Không cần." Về phần đường, trong ba lô của Phỉ Lạc Ti cũng có một ít, tuy không nhiều nhưng cũng đủ dùng trong một thời gian.

Dù là đường trắng, đường nâu, đường phèn hay siro phong* gì cũng đều là nguyên liệu trắng cấp 1. Dù y có là Gan đế thật, nhưng yêu cầu một người chơi mãn cấp cấp 300 đi đánh quái từ cấp 1 đến cấp 10 để thu thập tài liệu cấp 1 thì có vẻ không được hợp lý lắm?

Chú thích: Siro Phong là một loại đường làm từ nhựa cây phong đường, cây phong đỏ, hay cây phong đen…..

Nhưng thời gian chơi game của y quá dài, y đã không logout trong suốt mười lăm năm, y phải đánh quái và làm nhiệm vụ 24 giờ một ngày, vậy nên món đồ kỳ quái gì rơi ra từ ba lô y cũng có một ít.

Y sắp xếp lại đường trong ba lô mình, sau đó lấy ra khoảng 10 tấn, đường nâu và siro phong không cần phải dùng nhiều, nhưng lúc cần thiết vẫn có thể tạo ra một ít đồ ngọt.

"Cái này, cái này…" Ái Lệ Ti và Bố Lai Tư thật sự bị sốc trước sự giàu có của Phỉ Lạc Ti. Núi đường các loại trước mắt không còn là đường nữa, mà là một núi tiền vàng!

Trong lãnh địa có một hẻm núi gần dãy Nhật Bất Lạc (Mặt trời không bao giờ lặn) bị ma quỷ đằng chiếm cứ tên là "Hẻm núi Ma quỷ", ở đó có vô số ma quỷ đằng, những nhà thám hiểm ở dưới đáy xã hội sẽ đến đó thử vận ​​​​may khi thiếu tiền. Thỉnh thoảng nếu may mắn thì bọn họ có thể gặp được một cây mọc "Lẻ loi" một mình, nếu chặt cành của nó đi và còn sống thì mang về bán lấy tiền, có thể kiếm được không ít!

Nhưng đây là công việc nguy hiểm, có thể lấy mạng bọn họ bất cứ lúc nào, vậy nên giá đường vẫn ở mức cao ngất ngưỡng, một cân một đồng vàng, đó đã là mức giá thấp nhất sau khi các quý tộc liên hợp cùng nhau ép giá.

Kể từ khi Lĩnh chủ cuối cùng rời đi, toàn bộ thành Đạt Nhã Khắc cũng không liên quan gì đến dinh thự trống rỗng của lãnh chúa, tuy Bố Lai Tư là một pháp sư nhưng cấp độ không cao lắm, hơn nữa ông cũng là một nô lệ, thứ có thể kiếm được thu nhập cũng chỉ có số lượng lớn đất đai của lãnh chúa.

Nhưng mà, đất đai trong trang viên cũng chỉ có thể trồng cây bình thường và có nhiều hạn chế, hơn nữa hàng năm cần phải mua thêm nô lệ, việc duy trì tôn nghiêm của phủ lãnh chúa cũng là một khoản chi phí lớn.

Ngoài ra, Kỳ Đế còn liên tục đòi tiền với nhiều lý do khác nhau, nếu lâu đài không có chủ nhân thật sự, ông muốn tiếp tục tồn tại thì phải biết "Ngoan ngoãn".

Vậy nên, mặc dù đã tích lũy hơn năm mươi năm qua nhưng trong kho hàng của phủ Lãnh chủ cũng không có bao nhiêu đồ.

Khi Phỉ Lạc Ti bảo người làm chuyển đường vào kho, y cũng nhân cơ hội đến kiểm tra kho hàng của phủ Lãnh chúa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!