Chương 14: (Vô Đề)

Sau khi hai chị em Hải Vi đi rồi, Mã Lệ đã đóng cửa chính và cửa sổ lại thật chặt, nhà rất nghèo, bọn họ không có đủ tiền để mua nến và dầu để thắp, nguồn sáng duy nhất bọn họ có thể dùng là ánh trăng, nhưng để an toàn, bà thà không nhìn thấy gì còn hơn là mở cửa sổ.

"Ta đã giấu một cái!"

"Ta cũng giấu một cái!"

"…"

Bọn trẻ chưa bao giờ được ăn ngon như vậy, nói không muốn ăn nữa chính là nói dối, nhưng vận mệnh nặng nề đang đè lên đầu chúng, nếu cha không khỏi bệnh thì mọi người sẽ trở thành nô lệ, đến lúc đó…..

Bọn họ không dám nghĩ tới nữa, chỉ có thể chịu đựng cơn đói và chờ đến khi màn đêm buông xuống rồi giấu bánh mật mang về.

Ngoại trừ Lỵ Lỵ Ti lúc đầu chỉ có thể ăn rồi về, cả ba đứa trẻ đều giấu một cái mang về.

Mã Lệ giấu một một cái còn nguyên và một cái chỉ còn lại hai phần ba.

"Ăn đi, ăn nhiều một chút để mau sớm khỏi bệnh." Mã Lệ không khỏi nuốt nước bọt, bà chỉ cắn một miếng, bánh ngon đến mức khiến bà muốn bật khóc. Đây là món ăn ngon nhất bà từng ăn trong đời, thậm chí tất cả đồ ăn trong nửa đời của bà gộp lại cũng chưa chắc gì ngon bằng bánh mật ong 100% này!

Nhưng sống sót còn quan trọng hơn.

Người đàn ông ngồi trên giường đang lặng lẽ khóc trong bóng tối, ông là gánh nặng cho gia đình vì đã mất khả năng lao động, ông biết mình nhất định phải khỏe lại.

Trong bóng tối, ông cầm một ổ bánh mì nhỏ lên chia làm sáu phần: "Không phải Lãnh chủ tốt bụng đã nói ngày mai còn phát bánh sao? Ăn đi, cùng nhau ăn hết đi. Ăn no mới có sức mà làm việc!"

Mặc dù bọn họ có làm nhiều việc hơn thì số tiền nhận được cũng không tăng lên là bao, nhưng đó dường như là một kiểu tự an ủi bản thân – chỉ cần bọn họ làm việc nhiều hơn, cuộc sống của bọn họ rồi sẽ tốt hơn. Có thể làm việc cũng đồng nghĩa bọn họ dễ sống hơn.

Bánh mật thơm đến mức không ai có thể cưỡng lại được, chờ đến khi định thần lại thì vị ngọt trên đầu lưỡi đã khiến người ta hạnh phúc đến choáng váng rồi.

Lỵ Lỵ Ti che miệng mình lại, sáng sớm nay nó sợ bị cướp nên đã vội vàng ăn hết mà không kịp nhấm nháp cảm nhận hương vị thơm ngon của bánh như thế nào, nó ngậm miếng bánh chỉ to hơn móng tay một chút trong miệng, sau đó khóc nức nở: "Lãnh chủ đại nhân thật tốt!"

Những người còn lại cũng gật đầu đồng ý.

"Vì Lãnh chủ tốt bụng nên chúng ta phải tìm cách gom cho đủ tiền thuế!"

Còn về việc "Lĩnh chủ đại nhân tử tế sẽ miễn thuế cho họ" thì không một ai nghĩ tới.

Sao Lĩnh chủ có thể có thể không thu thuế được chứ, dân thường sinh ra là để nộp thuế mà!

Đêm nay khác với tất cả những đêm trước, dù đã quá giờ đi ngủ nhưng cơ thể bọn họ vẫn phấn khích đến mức không thể ngủ được, nhà nào cũng ríu rít nói về độ ngon của bánh mật, dù ngôn từ bọn họ có thể dùng để diễn tả lòng mình ít đến đáng thương, nhưng không vì thế mà bọn họ cảm thấy mệt mỏi và nhàm chán khi nói về chúng!

Đêm càng khuya, những con người mệt mỏi dần chìm vào giấc ngủ trong mùi thơm ngọt ngào, hôm nay người dân Lan Tư Duy Lợi đã có một giấc mơ vô cùng hạnh phúc.

Mà bản báo cáo điều tra dân số của Phỉ Lạc Ti cũng đã tới tay y.

Việc xếp hàng nhận bánh mật theo đội ngũ là có chủ ý, những người xếp hàng được chia thành hai loại, con người và những chủng tộc có trí tuệ khác. Con người cũng được chia thành hai phần, thứ nhất là dân cư của thành phố và thứ hai là dân cư thường trú.

Tiếp theo là hộp đựng bánh mật, đồ đựng bánh cũng được chia riêng các bé trai bé gái, thiếu nữ, nam thanh niên, bà lão và ông lão.

Các phù văn đánh dấu được khắc trên bệ tiếp nhận để loại trừ trường hợp một người nhận nhiều lần, vậy nên dựa trên số bánh mật được phân phát, cuộc điều tra dân số sơ bộ đã được hoàn thành.

Thành Lan Tư Duy Lợi không hề nhỏ, cách đây vài chục năm nó từng là một thành phố lớn và rất thịnh vượng, với diện tích đô thị lên đến 5.000 km2 và dân số hơn 150.000 người, nó là một trong những tòa thành có đường biên giới lớn nhất trên lục địa này!

Nhưng cùng với sự mở rộng của đồng bằng vô tận và giới quý tộc cướp bóc, số lượng người dân bình thường trong tòa thành này bây giờ chỉ có hơn 3.000 người.

Dân cư thường trú sẽ nhiều hơn, khoảng 8246 người, nhưng con số này là bao gồm số lượng người lang thang và các chủng tộc thông minh khác.

Số lượng người và diện tích của tòa thành này được phóng đại hơi thái quá, nhưng hai loại thái quá này lại mang những ý nghĩa khác nhau.

Diện tích rộng đến mức thái quá, nhưng không gian an toàn cho tính mạng con người thì lại không lớn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!