Chương 1: (Vô Đề)

"Cha, chúng ta phải đợi ở đây mãi à?"

Thành Đạt Nhã Khắc nằm ở biên giới đế quốc, cách Vương Đô 50.000 km, nếu chỉ dựa vào hai chân thì mấy năm cũng không thể đi hết được quãng đường này, nhưng khoảng cách này cũng không phải là vấn đề gì lớn đối với những quan lớn quý tộc. Giá của một lần dịch chuyển qua truyền tống trận là 100 đồng vàng và chỉ mất một phút.

Mà hôm nay là ngày tòa thành nằm ở vùng biên giới này chào đón Lĩnh Chủ mới!

Mặc dù việc bổ nhiệm Lĩnh Chủ mới là việc rất bình thường đối với các quan lại thành Đạt Nhã Khắc, nhưng vì tôn trọng "Pháp luật của Đế quốc" nên tất cả các quan lại đều đã đợi ở đây từ sáng sớm.

—Việc dậy sớm như thế này rất hiếm khi xảy ra với quý tộc, nhưng bản thân chuyện "Kính cẩn chờ đợi những quan lớn quý tộc đến" mới là điều quan trọng nhất.

Quan chấp chính thành Đạt Nhã Khắc đã nhận được tin từ sáng sớm và đang đợi ở đây, nhưng đã qua buổi trưa, rồi lại đến buổi chiều cũng sắp trôi qua mà vẫn không có ai ở đó.

"Chỉ là một Tử tước thôi mà, sao phụ thân căng thẳng như thế!" Vẻ mặt cậu thanh niên có chút bất mãn.

Công, Hầu, Bá, Tử, Nam. Nam tước là tước vị có địa vị thấp nhất, số lượng nhiều nhất, phần lớn đều là quý tộc cấp thấp, Tử tước tuy có cao hơn Nam tước một chút, nhưng cũng chỉ cao hơn một chút mà thôi, nếu không may thì mấy năm nữa chính người đó sẽ trở thành Nam tước.

Quan chấp chính tát mạnh vào đầu hắn ta, nhưng trong giọng nói thì lại không có chút sức lực nào: "Ngươi thì biết cái gì! Thành Đạt Nhã Khắc đã không có Lĩnh Chủ nào tiếp quản hơn năm mươi năm rồi, ngươi có biết điều này có ý nghĩa gì không?!"

"Ai quan tâm hắn ta là ai! Trong thành Đạt Nhã Khắc này có ai dám chống lại chúng ta không?!" Không có Lĩnh Chủ thì quan chấp chính là người đứng đầu lãnh thổ, và nhà Kỳ Đế đã nắm giữ vị trí này trong năm mươi năm qua, một Lĩnh Chủ mới đến làm sao có thể đối đầu chống lại bọn họ được!

"Ngu ngốc!" Quan chấp chính dậm chân, "Thu nhập từ thuế trong năm mươi năm qua, đồ ngu ngốc!"

Thành Đạt Nhã Khắc quả thực đã được gia chủ nhà Kỳ Đế là Ba Khắc Kỳ Đế cai quản suốt năm mươi năm qua, nhưng ông ta chỉ là quan chấp chính, dù có biến Lĩnh Chủ thành bù nhìn thì đối phương cũng vẫn là Lĩnh Chủ!

Luật pháp của vương quốc bảo vệ lợi ích của người cầm quyền, lợi ích của quý tộc lớn hơn tất cả, ông ta có thể bỏ qua Lĩnh Chủ, nhưng không được "cướp" đi thân phận của Lĩnh Chủ! Ông ta có thể lợi dụng sơ hở, nhưng không thể vi phạm luật chơi.

Một khi bị phát hiện, không phải Lĩnh Chủ mới được bổ nhiệm ra tay chống lại ông ta, mà là tất cả các quý tộc trong vương quốc này.

Cát Tư Kỳ Đế tỏ vẻ mình không quan tâm: "Vậy thì cứ giao cho y đi, ở cái nơi chó ăn đá gà ăn sỏi này thì có thể thu được loại thuế gì?"

Ba Khắc tức giận đến mức suýt chút nữa thì hộc máu, ông ta có chút hối hận khi đã nuôi dạy con trai mình thành một đứa ngốc nghếch và ngây thơ như vậy.

Mặt mũi của người đàn ông rất quan trọng, ông không muốn lộ ra bất kỳ sự "bất tài" nào trước mặt con trai mình, vậy nên chỉ có thể nói: "Đây không chỉ là tiền, mà còn là thể diện của gia tộc Kỳ Đế chúng ta."

"Nếu y dám yêu cầu thì chính là coi thường nhà Kỳ Đế chúng ta! Dù gì y cũng chỉ là một Tử tước….."

"Ta đã chăm chỉ làm việc cho thành Đạt Nhã Khắc này nhiều năm như vậy, vậy mà y thậm chí còn không thèm cho ta một chút mặt mũi nào?" Có tia sáng lạnh lùng lóe lên trong mắt quan chấp chính, "Nếu y thực sự không hiểu quy tắc – chỉ cần Đạt Nhã Khắc vẫn mãi không có Lĩnh Chủ thì chuyện này sẽ không một ai nhắc tới nữa."

Trong khi hai cha con quan chấp chính đang bàn bạc kế hoạch thì có tên cận vệ chạy tới và nói nhỏ vào tai quan chấp chính: "Chủ nhân, hình như có người nhìn thấy Lĩnh Chủ tới, còn mang theo hàng ngàn vệ binh đến nữa."

Quan chấp chính khiếp sợ trừng to hai mắt: "!!!" Hàng ngàn người?! Người Thi pháp vô cùng quý giá, hơn nữa phần lớn Hộ vệ đều là người rèn luyện thể chất, nhưng cho dù muốn huấn luyện ra kiếm sĩ cấp 10 thì tài nguyên tiêu tốn cũng không phải là một con số nhỏ.

Đây là một thế giới mà khoảng cách giàu nghèo rất lớn, khoảng cách sức mạnh giữa người bình thường và người siêu phàm còn rộng hơn cả trời và biển.

Là một trấn nhỏ vùng biên cảnh xa xôi và nghèo khó, người giàu nhất thành Đạt Nhã Khắc là quan chấp chính, nhưng dù vậy thì ông ta cũng không đủ khả năng để hỗ trợ quá nhiều người siêu phàm.

Một quý tộc có thể mang theo hàng ngàn vệ binh đến từ Vương Đô, từ trước đến giờ Lạc Khắc Kỳ Đế chưa từng thấy qua!

Đây, đây là hậu bối xuất thân từ một gia đình quý tộc à?!

Quan chấp chính vốn còn đang chấn động không thôi, ông ta lập tức vứt bỏ đi ý nghĩ khinh thường trong lòng mình đi.

Nếu đây là đứa con ngoài giá thú của một gia đình quý tộc nào đó thì ông phải xem xét lại mới được.

Bên ngoài thành, một đội ngũ hơn ngàn người đang từ xa đến gần, nhưng chẳng mấy chốc, Ba Khắc đã cau mày, với thị lực của một Đại Kiếm Sĩ cấp 36, ông ta không hề phát hiện ra bất kỳ dao động sức mạnh nào, hộ vệ thật à? Không, đó chỉ là một đám nô lệ thôi.

Hộ vệ được báo cáo chỉ ở cấp 11, vậy nên việc ông ta phán đoán sai từ khoảng cách xa như vậy cũng là điều dễ hiểu.

Chỉ là, Ba Khắc đã hoàn toàn coi thường vị Lĩnh Chủ quê mùa này rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!