Chương 29: Đấu giá hội

Edit: Tracy

Buổi tối.

Cố Tá ngồi trên giường mình, tập trung nhìn người đối diện.

Chính là Công Nghi Thiên Hành đang khoanh chân đả tọa.

Võ giả hấp thu thiên địa khí, luyện hóa thành chân khí trong cơ thể, nhân thể khí cũng từ đó mà ra. Mà Võ giả tu luyện khí huyết, khí huyết lưu hành trong kinh mạch, vận chuyển tuần hoàn trong mười hai kinh mạch chính, nhiều thì chứa trong kì kinh bát mạch, chậm thì từ tám mạch liên thông khắp cơ thể để điều tiết, có tác dụng bổ sung.

Sách xưa có nói, mỗi một bộ công pháp dẫn đầu đả thông huyệt khiếu bất đồng, vị trí ngưng tụ Cốt Châu không giống nhau, kì thật cũng là vận dụng kinh mạch khác nhau kết hợp tạo thành võ kỹ, lúc thi triển uy lực rất lớn, độ hùng hồn chân khí trong cơ thể cũng khác nhau.

Cố Tá vừa biết, khoảng thời gian trước kia kim chủ viết viết vẽ vẽ, hóa ra là tự y nghĩ ra công pháp nhập môn.

Một mặt trong lòng hắn đương nhiên không khỏi bội phục, nhưng mặt khác cũng không tránh khỏi lo lắng

-- dù cho kim chủ tư chất ngút trời, cũng đọc qua rất nhiều sách, nhưng y dù sao còn chưa đến hai mươi, thật có thể tạo ra công pháp gì vô cùng tuyệt diệu sao?"

Lỡ như thất bại…. không chỉ đả kích đến lòng tự tin của kim chủ, đối với sự phát triển sau này của kim chủ, cũng không có chỗ tốt gì.

Trong lòng băn khoăn là vậy, nhưng Cố Tá cũng sẽ không đi giội nước lã vào người khác. Hơn nữa trong thời gian hắn ở cùng kim chủ, nhìn kim chủ bày mưu tính kế, bộ dáng mọi chuyện đều khống chế trong tay, cũng không muốn vì hoài nghi của mình mà đi phỏng đoán kim chủ.

– – Lấy chỉ số thông minh của kim chủ, khi không nắm chắc sẽ không tùy tiện làm việc gì lung tung đâu hử?

Chút tâm tư cẩn thận đó của Cố Tá, Công Nghi Thiên Hành liếc mắt liền nhìn thấu.

Nhưng, không phải sau khi có hy vọng chữa khỏi y mới bắt đầu nghĩ ra công pháp, mà rất lâu trước kia, khi biết mình chỉ có thể sống đến hai mươi tuổi cũng đã nghĩ đến.

Khi đó, y muốn lưu lại cho dòng chính gia tộc càng nhiều tư bản* càng tốt, nên mới đem toàn lực bồi dưỡng Thiên Long vệ, phát triển việc làm ăn ở khắp nơi; y cũng muốn lưu lại dấu vết tồn tại của bản thân, muốn sáng tạo ra một bản vượt qua tất cả các tâm pháp đã có trước đó, trước khi gần chết, sẽ chọn một đệ tử trẻ tuổi tư chất xuất chúng truyền thụ.

*sách của bản thân

Có lẽ thiên đố thân thể là kì lạ như vậy, tại thời điểm khi Công Nghi Thiên Hành gần như đã lật qua tất cả công pháp, có chút ý tưởng, cũng đang không ngừng hoàn thiện.

Y thật không ngờ, trước thời gian thọ nguyên còn hai năm, Cố Tá lại tự đưa đến cửa, đem tất cả kỳ ngộ trải trước mặt hắn.

Công Nghi Thiên Hành nhìn phần công pháp nhập môn của Dược thiên tâm pháp, trong nháy mắt như được thể hồ quán đỉnh, ý tưởng về công pháp còn rời rạc trước kia nhất thời đều được xâu chuỗi lại, nhanh chóng trở nên rõ ràng, cũng khiến hắn nghĩ ra được phần nhập môn.

Phần nhập môn này rất khó khăn, tiếp tục đi tới lại chỉ thấy con đường kéo dài vô hạn, nhưng chút vướng mắc này, không phải ai cũng có thể lập tức hiểu ra như Công Nghi Thiên Hành bây giờ.

Hiện tại, Công Nghi Thiên Hành muốn tu luyện phần tàn thiên* ngắn ngủi do mình nghĩ ra — nếu hắn đã có thể tập võ, còn cần tìm truyền nhân làm gì?

*Tàn thiên: phần công pháp còn dang dở, bị khuyết thiếu

Cho dù chỉ mới có phần nhập môn, nhưng ít nhất đã có thể giúp hắn dễ dàng tu luyện đến gần tiên thiên.

Cố Tá với kim chủ mà nói là vừa tin tưởng, lại không kìm được lo lắng, cuối cùng niềm tin vẫn chiếm thượng phong. Nhưng hắn trăm triệu lần cũng không nghĩ đến, kim chủ nhà hắn chưa có chút định trước nào như hắn nghĩ.

Con đường phía trước vẫn mông lung như trước, Công Nghi Thiên Hành đối với quá trình tu luyện từ tiên thiên đổ xuống đúng có nắm chắc, chỉ là con đường tu luyện sau đó nữa, y vẫn chưa nghĩ ra, cũng không biết có đi lầm đường, hay đến cuối có thể nghĩ ra được.

Y đơn giản là đang cược.

Cược y tu luyện đến cảnh giới tiên thiên, cũng đã có thể sáng tạo ra công pháp sau đó mà bản thân cần đến.

Nhờ ăn các loại dược thiện dược thang tẩm bổ hiệu lực tuyệt tốt của Cố Tá mấy ngày nay, cộng thêm nhiều năm Công Nghi Thiên Hành vì muốn tự do vẫn luôn hoạt động, đối với tình trạng cơ thể nắm chắc trong tay, y căn cứ theo tình huống bản thân, mỗi ngày luyện một chút bộ quyền "mềm nhuyễn", cũng nhờ đó kinh mạch đã có thể tiếp thu một lượng chân khí nhất định.

Nên, một lần thử nghiệm này, rất thành công.

Cố Tá trong lòng run sợ chờ một lúc lâu, đến khi Công Nghi Thiên Hành mở mắt, hơi thở quanh thân lay động, tóc dài buông xuống tản ra sau người, cũng theo đó đột nhiên bay lên, lại yên ổn hạ xuống lần hai.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!