Edit: Tracy
Liên tiếp nửa tháng sau, Cố Tá trừ bỏ luyện chế dược thiện ra, cũng liền đắm chìm trong việc luyện đan. Vì để mau chóng thu đủ dược khí, đồng thời cảm thấy thời gian luyện dược của mình chưa đủ rút gọn, nên trước mắt hắn chỉ luyện Ích khí đan, còn Hồi Xuân đan vẫn còn trong chuẩn bị.
Lúc đầu hắn một ngày chỉ có thể luyện ra được bốn sợi dược khí, qua vài ngày sau, mỗi ngày đều tăng lên năm sợi, sáu sợi, không ngừng tăng lên, không sai biệt lắm khoảng một tuần, đã thu phục xong ba mươi sợi dược khí. Những dược khí thu được sau đó, hệ thống đều lưu lại nhét vào trong một ô trữ vật trống.
Cố Tá dùng ý niệm nhìn vào, chỉ cảm thấy trong hắc động có năm mươi vật nhỏ dài như con rắn nhỏ màu trắng ngà bay lủi, có vẻ rất linh động, lại mỹ lệ, phảng phất như điểm tô cho bóng đêm nhỏ bé.
Dược khí này có ích lợi gì, hắn vẫn chưa có phát hiện.... Thử dùng ý niệm chạm vào nó, dược khí uốn éo thân mình liền chạy mất, dần dần hắn có chút nhụt chí, tạm thời buông tha.
Sau đó, Cố Tá bắt đầu chuẩn bị luyện Hồi Xuân Đan.
Một ngày này, Công Nghi Thiên Hành dựa trên giường, tay bị Cố Tá bắt lấy xem mạch.
Cố Tá tập trung tinh thần, không dám có một chút chậm trễ.
Hắn bắt mạch cũng có chút bản lĩnh, tuy rằng không thể nói cụ thể chứng bệnh, nhưng một người có khỏe mạnh hay không, lục phủ ngũ tạng kinh mạch có mạnh mẽ hay không, hắn vẫn xem ra được.
Rất lâu sau, Cố Tá mới thả lỏng: "Tình huống của Thiên Hành công tử, so với hôm qua tốt hơn một chút."
Kim chủ của hắn từ mỗi ngày một bữa đến mỗi ngày hai bữa điều dưỡng đã không còn giống với lúc trước như người sắp chết, từ trong tịch mịch lộ ra một chút sức sống, tình huống xác thực là chuyển biến tốt. Hắn mỗi ngày đều đến bắt mạch, theo như lời kim chủ, thân thể y đã không còn cảm giác đau đớn kịch liệt, cử chỉ hành động cũng không cần mất nhiều tinh lực nữa.
Công Nghi Thiên Hành ánh mắt thản nhiên: "A Tá cảm thấy, ta có thể tiến hành bước tiếp theo được không? *
Cố Tá nhíu mài nghĩ nghĩ: "Muốn thử?"
Giai đoạn thứ nhất yêu cầu đặc biệt cẩn thận, bằng không kinh mạch đứt gãy lại càng thêm phiền toái. Nhưng trước mắt xem ra, kim chủ điều dưỡng hiệu quả rất tốt — không đau đớn, kinh mạch cũng không hề sơ cứng, sinh cơ lộ ra cho thấy khí huyết tuần hoàn trong lục phủ ngũ tạng không hề lâm vào tử cục.
Bước tiếp theo chính là tăng thêm dược tính, có thể đẩy nhanh quá trình cường kiện tạng phủ cùng cường hóa kinh mạch.
Công Nghi Thiên Hành cười nói: "Vậy thì làm phiền A Tá. "
Cố Tá xua xua tay: "Thiên Hành công tử yên tâm, ta sẽ cố gắng. "
Sau khi nói xong, hắn trở lại dược phòng, chuẩn bị cho đợt trị liệu thứ hai, lựa chọn dược liệu thuộc tính ngũ hành sử dụng cũng có thay đổi...
Chờ hắn rời đi, Công Nghi Thiên Hành đem hồ lô xanh trên bàn cầm lên — bởi vì đau đớn giảm bớt, một số động tác mà trước kia y không cần làm, hiện tại y đều hao phí tinh lực mà làm.
Bên trong hồ lô xanh, là ba mươi hai viên Hồi Xuân đan.
Công Nghi Thiên Hành mở miệng: "Long Nhất."
Long Nhất lăc mình đi ra: "Công tử có gì phân phó? "
Công Nghi Thiên Hành nói: "Đo tìm vài người Thiên Long Vệ bị thương chưa lành đến. "
Gần đây vì săn hoang thú cho công tử, Thiên Long Vệ thay phiên xuất động, đều có ít người bị thương nặng có nhẹ có. Long Nhất trong lòng hiểu rõ, rất nhanh đi hạ lệnh, liền thấy có vài thân ảnh lắc mình mà ra, mang đến vài người cả đầy mùi máu tươi.
Trên người bọn họ, vết thương nặng nhẹ đều có, hiểu được mục đích của công tử, đều đem vết thương chính mình để lộ ra.
Công Nghi Thiên Hành đem hồ lô xanh giao cho Long Nhất.
Long Nhất vội vàng mở nút lọ, lấy ra năm viên đan dược cho năm người Thiên Long Vệ ăn vào.
Đan dược này có màu vàng nhợt nhạt, cũng cực kì trong sáng, dường như hoàng ngọc châu*, bề ngoài đều giống như Ích Khí đan hấp dẫn người.
*ngọc châu màu vàng nhỉ
Năm người Thiên Long Vệ nhìn thấy, nhất thời vui vẻ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!