Chương 5: Chức Năng Hệ Thống

Còn nhân vật trung tâm của mọi lời bàn tán thì sao?

Hắn chỉ lặng lẽ đứng ở góc sân, từ tốn tháo bỏ áo choàng đen phủ kín người. Đã không còn lý do gì để che giấu nữa – toàn đấu trường giờ đều đã nhận ra hắn.

"Vận xui của mình thật sự đã max cấp rồi" – Razeal thầm chửi trong lòng.

Bộ y phục bên trong dần lộ rõ – một bộ vest đen tuyền, cổ điển mà tao nhã, phong cách hoàn toàn khác biệt so với mọi kẻ khác trong sân đấu. Không hề giống quý tộc ở đây. Thậm chí... như đến từ một nền văn hóa khác.

Và quả thực đúng là vậy.

Đây là vest tuxedo kiểu dài, phối blazer, mang đến khí chất cao quý và phong lưu đến mức gây nghiện. Bộ đồ này không phải sản phẩm của thế giới này, mà là trang phục từ kiếp trước của Razeal, nay được hắn tự tay tái hiện lại từ ký ức.

Mà thôi, trước khi các người bắt đầu đánh giá kiểu "mặc thế đánh nhau kiểu gì?" hay "nhìn khó chịu chết đi được", hãy làm rõ một điều:

Không phải hắn rảnh quá mà tự may cho vui.

Không hề.

Tất cả là tại cái hệ thống chó chết kia.

Cái thứ khốn nạn đó từng nói:

[Phản diện thì phải có gu thời trang. Chỉ cần nhìn vẻ ngoài thôi cũng phải tỏa ra khí chất. Vậy nên… hãy mặc thứ gì xứng đáng với phản diện đi.]

Làm phản diện thật mệt mỏi. Chỉ có Razeal mới hiểu mình đã tốn bao nhiêu công sức để làm ra thứ này – tất cả đều dựa vào tự thân hắn, hoàn toàn bằng trí nhớ, không bản vẽ, không công cụ.

Từng bước một tái hiện lại từ đầu – tất cả chỉ để may một bộ đồ.

Dưới điều kiện bình thường, có lẽ bộ trang phục ấy sẽ thu hút không ít ánh nhìn. Nhưng tiếc thay, không ai còn tâm trạng để ngắm phong cách.

Thay vào đó, đấu trường tràn ngập những tiếng xì xào, ánh mắt đầy e dè hướng về phía Razeal.

"Hắn vẫn còn sống á?... Hay thật."

"Thiệt lòng mà nói, đáng lẽ hắn nên bị xử tử rồi. Nhưng con mẹ nó, làm con trai Công tước cũng có cái lợi. c**ng b*c người ta xong mà vẫn an toàn rời khỏi."

"Chỉ nhờ nhà Luminus lúc đó muốn giữ yên chuyện thôi. Dù gì cô gái cũng là người thừa kế. Nhưng nghe nói nhà Virelan lúc ấy trả giá rất nặng... chi tiết đã bị ẩn dấu."

"Chứ nếu lúc đó cô ấy đã là Thánh nữ, lại có Giáo hội Quang Minh phía sau, thì đến cả Virelan cũng phải quỳ gối."

"Ngươi nhỏ tiếng thôi! Muốn chết à?"

Từng lời thì thầm – từ dân thường đến quý tộc – tất cả đều thì thào to đến mức ai cũng nghe được.

Razeal Virelan – kẻ bị căm ghét nhất Đế quốc.

Đến mức dùng tên hắn để dọa trẻ con:

"Ngủ ngay, không là tên Razeal ghê tởm tới bắt đấy!"

"Chắc nó chết rồi. Năm năm qua chẳng ai tìm ra tung tích. Không biết nó sống kiểu gì… hoặc trốn ở đâu?"

"Vậy mà vẫn có gan xuất hiện ở đây?!"

Không ai tò mò làm sao hắn có mặt trong Kỳ khảo nghiệm Học viện Arkanveil – nơi danh giá nhất thế giới. Muốn được dự khảo, phải có thư giới thiệu đặc biệt, thành tích hiển hách, hoặc được chính ban giám khảo đích thân mời.

Hệ thống bảo vệ nghiêm ngặt đến mức không kẻ nào có thể "đi lạc" vào – vì kiến thức nơi đây, rơi vào tay kẻ xấu, có thể diệt quốc.

Thế nhưng không ai quan tâm. Vì Razeal không xứng để được hỏi lý do.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!