Razeal cứng người ngay khi nghe tiếng gầm trầm đục, khàn khàn vang lên phía sau, rung động cả không khí. Một luồng điện lạnh buốt chạy dọc sống lưng hắn. Cơ bắp căng cứng, nhưng bản năng lại gào thét bảo hắn phải di chuyển.
Chậm rãi, cực kỳ cẩn trọng, hắn quay đầu lại.
Và nó ở đó.
Một con khuyển đen kịt, to lớn như một khối thép khổng lồ, đứng cách hắn chỉ vài thước, giữa khoảng trống của rừng. Thân thể hạ thấp sát đất, cuộn chặt như một lò xo chuẩn bị bật ra. Cơ bắp dồn nén bên dưới lớp giáp ngoài bán kim loại, từng phiến sáng lấp lánh sắc xám súng. Khói mỏng lượn lờ thoát ra từ miệng, nơi những chiếc răng sắc nhọn như dao găm sáng loáng như thép vừa mài.
Đôi mắt đen kịt – không đáy – chẳng giống cơ quan sinh học, mà tựa như hai vực sâu hút hồn, nhìn thẳng xuyên qua hắn.
"Hay lắm," Razeal lẩm bẩm khe khẽ. "Đúng là vận đen chó má của mình."
Hắn hít vào một hơi thật khẽ, tim bắt đầu đập nhanh hơn, nhưng gương mặt vẫn gắng giữ vẻ bình tĩnh – gần như vậy. Đây là một ma thú cấp ba – Hỏa Khuyển. Không phải loại hiếm, cũng chẳng đến mức khiến người ta hoảng loạn… trừ khi nhìn thấy một con đã sống sót qua quá nhiều trận tử chiến. Trên thân nó vẫn còn nguyên những vết sẹo chứng minh điều đó.
Mỗi bước chân của nó được bao phủ bởi những lưỡi lửa đỏ thẫm, bùng cháy nhẹ mỗi khi chạm đất. Ấy vậy mà nó tiếp cận hoàn toàn trong im lặng – đến mức rợn người. Đó mới là điều khiến Hỏa Khuyển trở nên đáng sợ. Với một ma thú hạ cấp, chúng lại sở hữu bản năng ẩn nấp đáng kinh ngạc: bước đi không tiếng động, sự hiện diện gần như biến mất. Tựa như tử thần khoác lên mình tấm áo choàng câm lặng.
Razeal nheo mắt: "Một con chó to… bị ám sát khí," hắn lẩm bẩm. "Tuyệt thật."
Nhưng ngay cả trong nguy hiểm, hắn vẫn nhớ một tập tính kỳ lạ của loài này – chúng rất kiêu hãnh, ngu xuẩn đến mức buồn cười.
Khác với đa số dã thú, Hỏa Khuyển không bao giờ tấn công từ sau lưng con mồi. Bản năng kỳ quặc ấy như một quy tắc danh dự – chúng chỉ hạ sát khi đối diện trực tiếp, như thể cần được công nhận trước khi xé xác đối phương.
Nên… ta vẫn còn sống là vì vậy.
Razeal chậm rãi xoay hẳn người lại, đối diện nó. Cả hai khóa chặt ánh mắt.
Sát khí treo lơ lửng giữa không gian, tựa lưỡi dao đặt ngay cổ họng.
Quái vật hạ thấp hơn nữa, lỗ mũi phập phồng, môi cong lên lộ hàm răng trắng lạnh.
Bàn tay hắn khẽ đưa vào túi trong áo khoác, ngón tay siết lấy chuôi dao găm nhỏ ẩn bên trong. Hắn chưa rút ra – biết rõ chuyện gì sẽ xảy ra nếu làm vậy. Hỏa Khuyển đang quan sát. Đang chờ đợi.
Chỉ một động tác sai… nó sẽ lập tức bổ nhào. Mà hắn thì ghét bị bổ nhào.
"Hệ thống," hắn nghiến răng thì thầm trong đầu, "ngươi có cái "Quy Tắc Sinh Tồn Hoang Dã" gì đó phải không? Có gì hữu ích để đối phó với con chó địa ngục này không?"
Một tiếng ping cơ học vang lên trong tâm trí, theo sau là giọng hệ thống vui vẻ đến mức chọc tức người nghe.
[Vâng, Ký Chủ. Đang kích hoạt Sổ Tay Sinh Tồn Hoang Dã™.]
[Quy tắc số 1: Đừng lại gần thứ gì to hơn ngươi. Ngươi sẽ thành mồi ngon.]
[Quy tắc số 2: Đừng lại gần thứ gì nhỏ hơn ngươi. Hoặc là chúng có đồng bọn, hoặc là có độc.]
[Quy tắc số 3: Đừng lại gần thứ gì cùng kích cỡ với ngươi. Chúng sẽ nghĩ là một trận đấu công bằng.]
[Quy tắc số 4: Đừng lại…]
"Câm miệng," Razeal cắt ngang, môi giật giật. "Câm đi, cái cục sắt vô dụng."
[Rõ. Tắt chế độ thông thái.]
Hắn đảo mắt: "Biết ngay mà… lúc cần thứ gì hữu ích thì lại lải nhải mấy câu ngụ ngôn vô dụng."
Hỏa Khuyển lại gầm thấp, một chân tiến nửa bước.
Razeal căng người.
Hơi thở hạ thấp, đều đặn, mồ hôi lạnh lăn dọc gáy. Bản năng thôi thúc chạy trốn, kinh nghiệm bảo hắn đứng yên, còn mọi câu chửi rủa hắn biết đều ùa về, dành riêng cho khoảnh khắc này.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!