(Một lúc trước)
Ồ, thằng nhóc này xem ra cũng thú vị đấy.
Si
-woo lườm Seo
-jun, rồi ngoạm chặt con chuột bông mà cậu ta ném hờ hững, nhanh như chớp chuồn vào gầm bàn. Ấn tượng tốt đẹp khi xem buổi phỏng vấn của guild Baekya phút chốc sụp đổ.
Hóa ra thằng này cũng thuộc loại quái đản.
Tưởng chỉ là đứa hiền lành, ngoan ngoãn, ai dè lại hai mặt. Mà kiểu đó mới chính là loại Si
-woo ghét nhất.
"Ha…"
Seo
-jun vừa thở dài vừa vươn vai, rồi đột ngột đứng dậy khỏi sofa.
Sợ rằng cậu ta định ra tay, Si
-woo dựng lông, giương vuốt sẵn sàng. Tiếc mỗi chỗ tuýp súp thưởng để quên, giờ chỉ còn con chuột bông mềm xốp trong miệng.
Chít― đúng lúc là con chuột phát ra tiếng kêu khi bị cắn. Si
-woo cắn chặt con chuột kêu chít chít, mắt long lên cảnh giác.
Dám động vào tuýp súp thưởng của ta thử coi.
Vừa canh chừng động tĩnh của Seo
-jun, Si
-woo vừa liếc tuýp súp thưởng màu đỏ rơi dưới sàn. May mà Seo
-jun không bước lại gần bàn. Cậu ta còn đi thẳng qua luôn, chẳng buồn để mắt tới.
Dù vậy, Si
-woo vẫn không dám lơ là. Khác với thằng ngốc kia, thằng nhóc này chẳng đoán được gì. Giả vờ thờ ơ vậy thôi, chứ có khi lại bất thình lình đạp cho một cái hoặc chửi mắng cũng nên. Thể loại ác ôn như thế, Si
-woo đã gặp không ít.
Chít―.
Nhớ lại chuyện cũ, Si
-woo lại ôm chặt con chuột bông vào người. Cái loại giả vờ tử tế rồi sau đó lật mặt mới thật sự tệ hại. Vì chúng khiến người ta thấy nhục nhã, thấy bị phản bội.
"Mày là chuột chắc? Sao kêu chít chít hoài vậy."
Cuối cùng, không nhịn được nữa, Seo
-jun cúi xuống gầm bàn, lườm Si
-woo. Cậu ta để máy guiding mini trên sofa, rồi lê bước về phía Si
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!