Cái thằng nhóc đó… láo thật.
Si
-woo chỉ có thể cắn môi, không dám phản bác. Nếu bây giờ mà đôi co với tên này, chắc đói còn hơn.
Cậu lặng lẽ lườm vào sau gáy của Seo
-jun. Dù đã biết tính cậu ta kỳ quặc, nhưng không ngờ lại thay đổi chóng mặt đến vậy.
Lúc năn nỉ mình vào hội thì như thế nào chứ. Si
-woo cố không để tâm đến tên này nữa, quay đầu nhìn ra cửa sổ.
Việc con người thay đổi thái độ chỉ sau một đêm cũng chẳng còn gì lạ. Hôm qua còn cười nói, hôm nay đã chửi thề om sòm – đúng là bản chất con người.
Lo sợ bụng sẽ réo lên, cậu ôm chặt tập hồ sơ vào lòng để che đi cơn đói. Cậu cũng muốn lấy con chuột bông trong túi ra nghịch nhưng sợ phát ra tiếng nên đành nhịn.
Gần đến khu nhà trọ, Seo
-jun kiểm tra điện thoại. Đúng lúc dừng đèn đỏ, tin nhắn từ anh Ji
-han hiện lên:
"Nhớ bắt cậu ấy ăn gì đó rồi hãy cho về."
Thấy biểu tượng mặt cười to đùng của Ji
-han, Seo
-jun thở dài một hơi. Nếu để Si
-woo về thẳng bây giờ, chắc chắn sẽ bị phát hiện là chưa ăn gì. Thế là cậu rẽ tay lái.
"Đi đâu vậy?"
Ngay khi gần đến nơi thì Seo
-jun bất ngờ rẽ, khiến Si
-woo nhìn đối phương với vẻ khó hiểu.
"Tạt qua quán cà phê gần đây chút."
"Tới quán cà phê làm gì?"
"Ji
-han bảo phải bắt anh ăn gì đó."
Seo
-jun tìm một quán cà phê gần khu nhà trọ nhất. Ở gần đó có rất nhiều quán ăn và cà phê, nơi ai cũng có thể lui tới – không phân biệt giữa Esper và người hướng dẫn.
"Nếu không muốn ăn thì uống chút nước cũng được."
Ít nhất ngồi đó khoảng 10 phút rồi chia tay cũng đủ để viện cớ là đã ăn gì đó. Seo
-jun nhìn quanh, chọn quán vắng vẻ nhất.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!