Chương 47: (Vô Đề)

Cuộc kiểm tra với Seo

-jun diễn ra một cách suôn sẻ. Dù tinh thần vẫn còn lơ mơ nên Siwoo không nhớ rõ chi tiết, nhưng khả năng hấp thụ năng lượng hướng dẫn là khá tốt.

Trong lúc ổn định dao động của Seo

-jun một cách chắc chắn, Siwoo vẫn không ngừng nghĩ về tỉ lệ tương thích thấp với Geon

-ho. Con số ấy vẫn là một cú sốc lớn với cậu.

Cuối cùng, tất cả các bài kiểm tra cũng kết thúc.

Kết quả xét nghiệm máu cho thấy tỉ lệ tương thích với hội trưởng là 91%, đúng như dự đoán ban đầu. Với Ji

-han là 74%, và Seo

-jun cũng đạt mức cao hơn trung bình với 67%.

Người duy nhất có tỉ lệ tương thích thấp với Siwoo là Geon

-ho. Con số bắt đầu bằng "3" – thấp đến mức không thể thực hiện truyền dẫn từ xa. Muốn thực hiện hướng dẫn thì bắt buộc phải tiếp xúc trực tiếp và duy trì mức độ cao.

Nhưng Siwoo đã không thực hiện hướng dẫn tiếp xúc, và Geon

-ho cũng không thể tiếp nhận hướng dẫn dưới bất kỳ hình thức nào.

Thư ký vừa day thái dương vừa lướt qua bảng tỉ lệ tương thích đã được xác nhận. Dù con số thấp của Geon

-ho là một bài toán nan giải, nhưng các thành viên còn lại đều có kết quả tốt khiến anh phần nào yên tâm.

"Cậu đã vất vả rồi. Thật sự rất ấn tượng đấy, hơn cả kỳ vọng nữa."

anh mỉm cười nhân hậu, đặt bảng kết quả xuống bàn rồi nhìn Siwoo. Lúc này, Siwoo vừa đặt bút ký vào hợp đồng. Ngay sau khi kiểm tra xong, thư ký đã nhắc đến chuyện hợp đồng nên cậu quyết định ký luôn tại chỗ – không muốn kéo dài thêm.

"Trước tiên, hãy nghỉ ngơi thật tốt trong cuối tuần. Lịch làm việc sẽ được thông báo vào thứ Hai tuần sau."

"Ừm."

Hợp đồng có thời hạn hai năm, sau đó nếu không có yêu cầu chấm dứt thì sẽ tự động gia hạn từng năm một. Dĩ nhiên, hai bên có thể chấm dứt hợp đồng bất cứ lúc nào thông qua thỏa thuận. Đặc biệt, nếu trong trường hợp không thể thực hiện hướng dẫn thì hợp đồng sẽ tự động bị hủy, điều đó cũng đã được ghi rõ.

Siwoo lặng lẽ rà soát lại bản hợp đồng chính thức đầu tiên trong đời mình. Dù không hiểu quá rõ, nhưng ngay cả cậu cũng có thể nhận ra những điều khoản này cực kỳ có lợi cho bản thân. Họ nói sẽ lo cho cậu không phải lo chuyện cơm áo gạo tiền, hóa ra lời của Seo

-jun – người nhỏ tuổi nhất – không phải là nói khoác. Có vẻ như hội Baekya thật sự rất nhiều tiền.

Thế nhưng, cậu lại không thấy vui đến mức muốn nhảy cẫng lên. Đúng là cảm thấy nhẹ nhõm khi trở thành hướng dẫn viên chính thức, nhưng chỉ dừng lại ở đó.

Dù đây là điều mà cậu đã mong đợi từ lâu, trái tim cậu lại chỉ thấy nặng nề.

"Cậu mệt lắm đúng không?"

Trước câu hỏi của thư ký, Siwoo hơi ngập ngừng rồi khẽ gật đầu.

Nhìn sắc mặt tái nhợt của cậu, thư ký quyết định kết thúc cuộc trò chuyện nhanh chóng. Định nói cả hai nên ra ngoài thôi, nhưng cảm giác Siwoo vẫn còn chuyện muốn nói nên anh chờ thêm một chút.

"À… ừm…"

"Cậu cứ nói đi."

thư ký không hối thúc khi thấy Siwoo ngập ngừng. Cả hai đang ngồi trong phòng từng dùng làm phòng chờ trước khi kiểm tra hướng dẫn. Siwoo đã cho Ji

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!