Chương 41: (Vô Đề)

Hay là đấm hắn một cú nhỉ.

Siwoo nhìn khuôn mặt bảnh bao đang cười toe toét của Jihan mà phân vân. Cậu nắm chặt tay lại, rồi chợt nhận ra cái đuôi của mình, giật mình vội vàng trốn vào trong chăn. Sờ lên đầu thì thấy cả tai cũng đã hiện ra.

Cậu vội vã xoa phần xương đuôi và tai để chúng rút lại. Bình thường thì chỉ cần nhận ra là đã giấu ngay, nhưng lần này lại không kịp nhận ra.

Nếu thấy thì nói một tiếng đi chứ. Cậu chỉ trừng mắt nhìn Jihan mà không nói ra lời, chỉ dằn trong bụng.

"Gunho đặc biệt rất ghét người nói dối."

Ngay khi Jihan cất lời, nếp nhăn sâu giữa trán Siwoo dần giãn ra. Cậu vểnh tai chăm chú lắng nghe lời anh ta.

"Ai cũng ghét nói dối thôi, nhưng Gunho thì đặc biệt."

Điều đó, Siwoo cũng biết. Hôm đầu tiên gặp nhau ở ghế đá, Gunho đã cảnh cáo rất rõ ràng:

[Tôi ghét nhất loại người nói dối.]

Hắn còn cho Siwoo cơ hội hỏi đi hỏi lại cậu có phải là thú nhân hay không, với gương mặt vô cùng nghiêm túc.

"Hồi nhỏ, cậu ấy từng bị phản bội bởi người mà cậu ấy rất tin tưởng."

Sắc mặt Siwoo tối sầm lại. Cậu vô thức siết chặt lấy chăn, làm nhàu cả vải.

"cậu ấy có nhiều vết thương lòng. Tôi chỉ có thể kể cho cậu đến đó thôi."

Jihan nói ngắn gọn rồi ngưng. Siwoo không gặng hỏi chuyện gì đã xảy ra. Cậu chỉ lặng lẽ cúi đầu.

"Nếu thật sự muốn biết, sau này tự hỏi cậu ấy đi."

Jihan liếc nhìn đồng hồ, chuẩn bị rời đi. Đến giờ đi tuần ở cổng rồi. Dù thật ra vẫn muốn trò chuyện thêm, nhưng vì Siwoo cần nghỉ ngơi, nên anh không làm quá.

"Cậu nghỉ ngơi cho tốt. Đói thì nhất định phải liên lạc với tôi."

"Đã nói là tôi sẽ ăn cái đó mà!"

Dù Siwoo gạt đi, Jihan vẫn mang cháo nguội theo. Miếng bào ngư quá to so với miệng nhỏ của Siwoo, nên anh định lấy phần mới phù hợp hơn — dành cho guide.

"Trả đây!"

Nhưng Siwoo lao ra giữ lấy cháo như thể không đời nào để mất. Dù không ăn được nhiều, cái tính thèm ăn vẫn còn sống nhăn.

"Trả đây! Đã đưa rồi thì là của tôi!"

"Được rồi, được rồi. Không mang đi đâu."

Cuối cùng Jihan cũng trả cháo lại, dỗ dành để Siwoo ngồi xuống giường. Khi nổi cáu mà nhảy loạn cả lên, trông cậu chẳng khác nào một con mèo.

"Guide

-nim."

Siwoo hừ mũi khi nghe giọng Jihan lại mềm mỏng giả vờ. Nếu anh dám lấy cháo một lần nữa, cậu sẽ ăn hết sạch tại chỗ cho mà xem.

"Hội của bọn tôi còn tốt hơn nhiều so với lời đồn."

Siwoo khựng lại, rồi nét mặt dần trở nên nghiêm túc.

"Dù mọi người có khó khăn vì Hội trưởng không tìm được guide phù hợp, nhưng một Guide giỏi như Han Siwoo, có tỉ lệ đồng bộ cao, thì sẽ không sao. Còn Gunho thì..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!