Chương 40: (Vô Đề)

"Ăn trước khi nguội đi."

Đúng như lời Ji Han nói, thức ăn được mang tới chính xác sau 10 phút. Dù vậy, mức độ tin tưởng của Siwoo dành cho anh ta vẫn không tăng lên dù chỉ một chút.

Khi chuyển ra ghế sofa để ăn, Siwoo không thể giấu nổi vẻ thất vọng. Đã gọi đồ ăn hộ người ta thì làm ơn chọn thứ gì ngon một chút đi chứ.

"Cái gì đây, cháo à..."

Cậu đã trông chờ cơm đến, vậy mà thứ được bày ra trên bàn lại là cháo nấu bằng gạo ngâm nước. Cứ như xem mình là bệnh nhân thật vậy. Siwoo tỏ vẻ bất mãn, liếc xuống bộ đồ bệnh nhân đang mặc rồi chỉ biết thở dài.

"Cậu ghét cháo à?"

"Ai mà thích nổi cái này."

Cháo là thứ chỉ ăn khi ốm. Với Siwoo, cháo là món ăn bất đắc dĩ khi chẳng còn gì để ăn. Cậu từng có thời gian sống cả tháng chỉ với cháo trắng nêm muối. Từ đó trở đi, cậu không hề động tới cháo nữa.

"Tôi thì thích cháo mà. Vừa ngon vừa dễ tiêu hóa."

Cái thằng này chắc cũng sống thiếu thốn đến độ chẳng biết đồ ngon là gì. Nuốt một tiếng thở dài, Siwoo cầm thìa lên với vẻ thờ ơ. Mà sao khẩu phần lại nhiều thế? Bát cháo này phải bằng cái thau.

"Không cần ăn hết đâu. Phần ăn được tính theo khẩu phần của chúng tôi mà."

Bảo sao mà nhiều quá mức. Siwoo gật gù, xúc một thìa cháo lớn. Dễ tiêu hóa là ưu điểm, nhưng cũng có nhược điểm: nhanh đói lại. Nếu đã không thấy no, thì thà để dành tiền cháo mà ăn đầy túi tuýp súp thưởng còn hơn.

"Cũng đâu tệ lắm nhỉ?"

Ji Han tựa cằm, nhìn Siwoo đang ăn cháo, vẻ mặt y như chắc mẩm cậu sẽ thấy ngon. anh ta ngồi ở sofa đối diện, chăm chú theo dõi từng muỗng ăn của cậu.

"Đây là quán cháo nổi tiếng đấy. Khá là có tiếng."

"Quán nào vậy?"

Có vẻ hợp khẩu vị thật, tốc độ xúc cháo tăng lên hẳn.

Siwoo ăn ngấu nghiến, bất ngờ vì cháo lại ngon đến vậy. Vị vừa miệng, thậm chí còn có chút độ dai dai để nhai, nuốt xuống rất dễ. Ngon đến mức dù có mau đói lại cũng chấp nhận được. "Gia nhập guild bọn tôi đi rồi tôi nói tên quán cho."

"Khụ!"

Miếng bào ngư béo ngậy vừa được nuốt vào thì mắc ngay cổ. Đang ăn mà lại nói chuyện nghiêm túc kiểu đó, bảo sao không bị sặc.

Ji Han lập tức đưa khăn giấy và ly nước cho Siwoo.

"Xin lỗi, tôi không nói nữa đâu. Cứ tiếp tục ăn đi."

Siwoo uống một ngụm nước rồi tiếp tục ăn. Ji Han cũng quay lại chế độ "quan sát". Mải tập trung vào hương vị của cháo bào ngư thơm lừng, Siwoo chẳng còn để ý đến ánh mắt của anh ta nữa. Món này thực sự quá ngon.

"Ăn từ từ thôi. Không là bị đầy đấy."

Siwoo, đang ăn cháo đầy miệng, bất chợt khựng lại khi nghe câu đó.

[Ăn chậm thôi, ăn chậm thôi.]

Giọng của "tên ngốc" đó chồng lên nhau trong đầu. Đó là câu hắn hay nói nhất với Siwoo. Hắn luôn phải can ngăn mỗi khi Siwoo ăn ngấu nghiến chẳng khác gì nuốt sống mọi thứ.

Cái tên ngốc từng lo lắng thật lòng rằng bụng Siwoo sẽ vỡ vì ăn quá nhanh. Cái tên ngốc mang về một con mèo không rõ nguồn gốc, chẳng xét nghiệm gì đã tin tưởng vô điều kiện.

Bàn tay dịu dàng từng v**t v* cậu cũng hiện lên trong đầu—và cả lúc bị hắn ném va vào tường cũng vậy.

"Sao không ăn thêm chút nữa đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!