Ngay khoảnh khắc nhìn thấy tuýp súp thưởng, những câu chửi thề nghẹn lại trong cổ họng Si
-woo.
Cậu nuốt ực nước bọt cùng với đống chửi rủa, ngước lên nhìn người đàn ông với ánh mắt khác hẳn ban nãy.
"Muốn ăn không?"
Còn phải hỏi. Si
-woo meo lên, theo bản năng vung cả chân trước ra. Cơ thể cậu phản ứng trước cả suy nghĩ vì thèm súp thưởng.
Nhưng bàn tay đang đưa súp thưởng ra trông như sắp cho, lại rút về phía sau. Si
-woo tức điên, tiếng kêu bất mãn bật ra càng lớn.
Niyaooong!
Cậu duỗi dài chân trước, như thể bảo "đồ của tôi đấy, mau đưa đây!", hệt như chủ động đòi lại thứ thuộc về mình. Lâu lắm rồi mới thấy súp thưởng, nên lý trí gần như bay biến.
"Này."
Người đàn ông lặng lẽ quan sát sự trơ tráo ấy, mắt nheo lại. Lúc nãy chỉ nhìn sơ qua nên không rõ, giờ mới để ý ánh mắt cậu rất đặc biệt. Rõ ràng là...
"Nhóc không phải thú nhân (수인) đúng không?"
Là thú nhân đây.
Vừa hay từ "thú nhân" lóe lên trong đầu Si
-woo thì người đàn ông cũng nói ra. Hắn không phải người bình thường, mà cũng là thú nhân. Dù vóc dáng và khí chất thì chắc chắn khác giống.
"Không phải đúng không? Trả lời đi."
Ngu à. Trong hình dạng này thì trả lời kiểu gì.
"Không phải nhỉ?"
Bàn tay to tóm lấy Si
-woo và nhấc bổng lên. Không biết là do không kiểm soát lực, hay cố tình, nhưng anh mạnh tay đến mức làm chú mèo nhỏ bị lắc mạnh. Dù không có ý làm đau, vẫn khiến Si
-woo phát bực vì chân như sắp rớt ra.
"Cơ hội cuối đấy. Nếu là thú nhân thì khai ra đi."
Nghe như cảnh cáo, nhưng thái độ lại thong dong. Anh ta nói thế nhưng chẳng hề có vẻ nghi ngờ Si
-woo thật sự là thú nhân, chỉ như đang trêu đùa vì cậu quá đáng yêu.
"Nói ngay đi, cái thứ này ~."
Vì cậu… quá nhỏ và dễ thương.
Người đàn ông há miệng to và… chộp lấy miệng Si
-woo như thể muốn cắn. Mũi và miệng cậu lọt tỏm vào miệng rộng như hang động kia, Si
-woo cứng đờ như hóa đá.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!