Siwoo đi vòng quanh phòng bệnh rộng lớn, lục tung mọi ngóc ngách có khả năng cất giấu mặt dây chuyền. Cậu lật tung cả đồ riêng và ngăn kéo, kiểm tra dưới ghế sofa và bàn, nhưng tuyệt nhiên không thấy nó đâu cả.
Có lẽ đúng là đã bị lấy lại rồi.
Từ bỏ việc tìm kiếm, cậu đổ người lên giường, trốn chạy vào giấc ngủ. Cảm giác chán chường cứ dâng lên trong lòng. Chỉ khi ngủ thì tâm trạng mới có thể dịu đi đôi chút.
"91% cái gì chứ…"
Vừa nằm đó, vừa lặp lại con số tỉ lệ tương thích khó tin với hội trưởng, cậu thiếp đi cho đến tận sáng hôm sau. Hình như có tỉnh dậy một lần vào rạng sáng, nhưng ký ức mơ hồ chẳng rõ ràng.
Trong lúc vô thức gãi má, một cảm giác quen thuộc bỗng hiện về rõ ràng. Rạng sáng hôm ấy, dường như có thứ gì đó lạnh chạm vào má mình. Không chỉ hôm qua mà hình như trước đó cũng từng như vậy, nhưng không chắc chắn.
Cậu nhíu mày, cố gắng lần tìm ký ức. Khi còn chưa tỉnh hẳn, đôi mắt chưa mở ra, cơ thể còn trở mình lười biếng…
Đột nhiên, ai đó bóp lấy cánh tay của Siwoo.
Cảm giác quá rõ ràng để nghĩ rằng mình tưởng tượng. Cậu choàng mắt dậy đầy kinh ngạc.
"Cái đ… gì vậy?!"
Ngay khi mở mắt, câu chửi thề đã bật ra. Người đang bóp tay mình lại còn cười cợt trơ trẽn, làm cậu không thể không văng tục.
"Ngủ ngon không?"
"Muốn chết à?!"
Trước nụ cười tươi rói của Jihan, Siwoo gào lên giận dữ. Nhờ ngủ ngon mà cổ họng cậu không còn đau. Nếu không phải gặp đúng tên phiền phức này, hẳn cậu đã tỉnh dậy với tâm trạng tốt hơn một chút.
"Bình tĩnh nào, tôi đâu có sàm sỡ gì đâu."
"Mẹ kiếp, anh nghĩ tôi ngu chắc?!"
Siwoo vùng vẫy dữ dội muốn nhảy khỏi giường, khiến Jihan cuối cùng phải dùng năng lực tâm linh. Tên này cứ canh chực lúc sơ hở là bỏ trốn, đành phải trói lại thôi.
"Thả ra! tôi bảo thả ra!!"
Nhờ ngủ đủ giấc, thể lực hồi phục rõ rệt, Siwoo phản kháng quyết liệt. Tuy chỉ bị trói chân, nhưng cậu cố gắng dùng cả hai tay để bò đi, khiến Jihan vừa bất lực vừa thán phục. Với tinh thần thế này thì dẫn đi guiding hiện trường cũng ổn lắm.
"Xin lỗi vì làm cậu giật mình."
"Xin lỗi là xong hả, đồ b**n th**!!"
"Cậu ra mồ hôi nhiều quá nên tôi lau giúp thôi. Không phải sờ mó gì đâu."
Jihan vừa kéo ghế lùi lại, vừa giơ hai tay lên. Trong tay anh ta là chiếc khăn trắng. Trên bàn nhỏ cạnh giường cũng có một chiếc khăn khác đã thấm nước – mới được làm ướt cách đây không lâu.
"Tôi thề là không làm gì b**n th** cả."
"…"
"Những chuyện đó, tôi chỉ làm khi đối phương đồng ý thôi."
Siwoo cau có, nhanh tay định nhấn nút gọi y tá. Tưởng có cơ hội khi năng lực tâm linh hơi lỏng đi, nhưng vẫn bị bắt lại như thường.
"Tôi thật lòng xin lỗi vì làm cậu hoảng. Thật sự xin lỗi."
Jihan cố nén cười, chỉnh tư thế cho Siwoo ngồi ngay ngắn. Vì thấy cậu cứ r*n r* trong giấc ngủ và toát đầy mồ hôi lạnh, anh mới giúp làm mát bớt. Trông có vẻ đã đỡ hơn, anh thấy nhẹ nhõm.
"Nghe nói hôm qua cậu có nói chuyện với Seojun lần đầu nhỉ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!