Giữa đêm khuya yên tĩnh, trong căn phòng bệnh viện chìm trong bóng tối, tiếng máy tạo ẩm vang lên khẽ khàng. Siwoo vẫn đang ngủ say, không hề trở mình.
Một cảm giác lạnh buốt chạm vào má của cậu.
Mi mắt Siwoo khẽ giật vì làn hơi lạnh chạm vào da. Dù có bao nhiêu âm thanh trước đó cũng chẳng đánh thức được cậu, vậy mà chỉ cần một chút cảm giác thoáng qua trên má, ý thức vốn đã mờ nhạt lập tức trở lại.
Gì vậy? Là chai nước à?
Không còn sức để mở mắt, cậu chỉ xoay nhẹ đầu. Ngay lập tức, luồng khí lạnh vừa chạm má cũng biến mất. Có lẽ là ảo giác trong cơn mơ. Cảm giác đó nhẹ đến mức chỉ như một thoáng chạm hờ.
"……"
Siwoo khẽ mở miệng rồi lại khép lại, và tiếp tục chìm vào giấc ngủ. Dù đã ngủ rất lâu, cơ thể vẫn nặng trĩu. Chỉ lúc hơi lạnh kia chạm vào má, cậu mới có cảm giác như người mình bỗng nhẹ hẫng. Không rõ đó là gì, nhưng…
Đến khi Siwoo mở mắt hoàn toàn, mặt trời đã lên đến đỉnh đầu.
"Ồ, tỉnh rồi à?"
Đúng lúc ấy, trưởng nhóm hướng dẫn đến thăm bệnh. May mắn là cậu tỉnh lại vào lúc không có ai trong hội Baekya ở đó.
"Cảm thấy thế nào? Có ngồi dậy nổi không?"
Siwoo định trả lời thì bật ho khan. Cậu ho che miệng trong chăn, mắt nheo lại nhìn lên cấp trên của mình. Đó là ánh nhìn mang theo chút oán trách.
"…Ừ, xin lỗi vì đã lừa cậu."
Trưởng nhóm thừa nhận lỗi của mình. Lúc Siwoo cố gắng trốn tránh hội Baekya thì lại bị đưa đến trước mặt họ, và mọi chuyện thành ra thế này. Trước cả khi gặp esper Yoo Jihan, trông cậu đã có vẻ không ổn, và cuối cùng thì ngất xỉu.
Khuôn mặt tái nhợt của Siwoo khi tha thiết cầu xin khiến người trưởng nhóm càng thấy áy náy.
"Giá mà cậu nói rõ tình hình từ đầu thì đã khác rồi. Nếu nghiêm trọng thì tôi cũng tìm cách che giấu cho mà."
Ông ta vẫn chưa biết chuyện gì đã xảy ra giữa Siwoo và hội Baekya. Theo lời bác sĩ, nguyên nhân ngất xỉu không phải do hội Baekya, mà là do tình trạng sức khỏe của Siwoo, điều đó khiến ông ít nhiều yên tâm hơn.
"Này nhóc, suy dinh dưỡng là sao hả? Suy dinh dưỡng! Thời buổi này đồ ăn dư dả ra mà."
Trưởng nhóm gắt lên như thể nổi giận, mắng Siwoo vì đã không chăm sóc bản thân. Bác sĩ bảo rằng vì cơ thể suy nhược cộng thêm cảm lạnh nên cậu đã bất tỉnh. Nguyên nhân chính là do căng thẳng quá độ.
Thông thường, Siwoo sẽ cãi lại ngay, nhưng lần này thì cậu im lặng. Chỉ thở dài một tiếng nhẹ rồi đưa tay vuốt mặt, trông như không còn chút sức lực.
Thấy dáng vẻ rã rời đó, trưởng nhóm có chút lúng túng, đảo mắt nhìn quanh căn phòng bệnh viện rộng lớn. Bản thân ông ta cũng thấy khó xử đến mức hối hận và đã tranh thủ đến thăm.
Thằng bé vốn đã gầy gò nay càng tiều tụy hơn khiến người ta không khỏi xót xa. Nhưng điều khiến ông khó hiểu hơn là vì sao một người như cậu lại nằm ở khu bệnh VIP này.
Ngay cả ông – người làm trưởng nhóm – cũng chưa từng đặt chân đến nơi này. Đây là khu bệnh viện chỉ dành cho các guild hàng đầu.
"cậu định không nói thật sao? Rốt cuộc giữa cậu và Baekya có chuyện gì?"
Siwoo không trả lời, chỉ lặng lẽ ngồi dậy. Trưởng nhóm đỡ lấy cơ thể lảo đảo và đẩy cậu nằm xuống lại.
"cậu đã hôn mê suốt hai ngày rồi đấy. Đừng có làm bậy gì nữa, cứ nằm đây cho đến khi khỏe hẳn."
"Đây… có thật là phòng bệnh không ạ?"
Giọng Siwoo khàn đặc như cố gắng vắt từng lời. Trưởng nhóm khẽ tặc lưỡi, cầm cổ tay Siwoo lên để cho cậu thấy kim truyền dịch cắm trên cánh tay mình.
"Phòng bệnh thật đó. Thoải mái mà nghỉ đi. Hội Baekya lo hết tiền viện phí rồi nên khỏi lo."
Ngay cả trưởng nhóm cũng phải thừa nhận nơi này chẳng khác nào khách sạn cao cấp. Nếu không phải thuộc top guild, thì cả đời cũng chẳng thể trải nghiệm nổi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!