Chương 31: (Vô Đề)

Ji

-han đã nhận ra Si

-woo ngay từ lần đầu tiên gặp mặt.

Từ dáng vẻ định chạy trốn khi ôm tuýp súp thưởng trên tay cho đến biểu cảm bối rối khi nhìn thấy anh – tất cả đều toát lên sự thật rằng cậu là một thú nhân.

"Vốn dĩ tôi khá nhanh nhạy mà."

Si

-woo sững sờ, không nói nên lời. Cậu chỉ nhìn chằm chằm Ji

-han, ngạc nhiên vì một câu nói hoàn toàn ngoài dự liệu.

"Tôi biết hết, nhưng vẫn không nói ra."

Giọng anh nhỏ lại như đang tiết lộ một bí mật.

"Vì không nghĩ cậu đang giấu với ác ý, nên tôi giả vờ bị lừa thôi."

"……"

"Cậu đã rất cố gắng mà."

Trong đầu Si

-woo thoáng lướt qua những nỗ lực để che giấu việc mình là thú nhân. Cậu thậm chí đã làm những chuyện chẳng thể nào làm được trong trạng thái bình thường, chỉ để khắc sâu vào đầu người khác rằng mình là một con mèo bình thường.

Khuôn mặt tái nhợt của Si

-woo bắt đầu ửng đỏ. Xấu hổ đến mức chỉ muốn đánh cho tên kia một trận rồi bỏ chạy ngay lập tức.

"Đang nghĩ xấu gì đó, đúng không?"

Ji

-han như đọc được suy nghĩ của cậu. Si

-woo giật bắn người, hoảng hốt nghĩ liệu tên này có đang dùng năng lực hệ tinh thần không. Bởi ai cũng biết chỉ có hội trưởng của Baekya mới sở hữu loại năng lực đó.

"Thể hiện hết lên mặt rồi. Rằng "đập cho thằng này một trận rồi vào tù cũng được". Dù sao cũng sẽ phải vào đó."

Giọng nói có vẻ trêu chọc, nhưng trái tim Si

-woo lại như rơi xuống đáy. Vì một từ không thể xem nhẹ vừa được nói ra.

"Tù… tại sao tôi lại phải vào tù…"

"Cậu nghĩ sẽ không sao à? Sau khi lừa hết tất cả chúng tôi?"

Nét mặt Ji

-han càng trở nên tinh quái hơn. Anh nói như thể thật sự đang hù dọa Si

-woo, còn vẻ mặt thì như đang bảo: "Không lẽ cậu không nhận ra à?". Gương mặt đỏ bừng vì xấu hổ của Si

-woo nhanh chóng trở lại tái nhợt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!