Hôm nay, gương mặt của các esper được điều động đến khu vực A13 lại phủ đầy u ám.
Dù đã được trang bị đầy đủ đồ bảo hộ, ai nấy đều không thể thả lỏng. Ngay cả những esper kỳ cựu cũng không thể phát huy được năng lực như thường lệ.
Khắp nơi xảy ra sai sót, thậm chí còn có cả yêu cầu hỗ trợ. Đây là cảnh tượng hiếm thấy ở khu A13 — nơi vốn chỉ toàn tinh anh được tuyển chọn.
Nguyên nhân khiến mọi thứ trở nên tệ hại như vậy, chỉ có một.
"C
-cậu Kang Geon
-ho esper! Đó không phải quái vật đâu ạ!"
"Á! Là người đấy, là người!"
Một esper suýt bị đè chết dưới xác con quái vật do Geon
-ho ném đi hét lên với khuôn mặt tái mét. Dù người đó chỉ hóa thú một phần để tăng tốc — chỉ biến đổi tứ chi thành dạng thú — nhưng rõ ràng vẫn không thể bị nhầm là quái vật.
Chỉ đơn giản là... lọt vào tầm mắt khó chịu của Geon
-ho, và bị trút giận.
Vì vậy mà người ta gọi hắn ta là chó điên.
Người esper sợ đến mức đuôi trắng dài phất lên loạn xạ, lập tức bỏ chạy. Nếu cứ ở lại, không chừng sẽ bị giết bởi chính đồng nghiệp chứ không phải bởi quái vật. (Anh ta là bán nhân chồn.)
"Đội B rút lui."
Không thể tiếp tục đứng nhìn, Ji
-han ra mặt, rút guild của bán nhân chồn khỏi hiện trường.
Geon
-ho dù đã dọa người ta đến vậy mà vẫn chưa hả giận, tiếp tục trừng mắt nhìn chằm chằm. Chiếc đuôi chồn dày và trắng cứ chọc vào dây thần kinh đang căng như dây đàn của hắn. Chắc vì khiến hắn nhớ đến ai đó.
"Geon
-ho à, tôi hiểu cảm giác của cậu, nhưng mà…"
"Câm mồm."
"Okay."
Biết điều, Ji
-han không cố dỗ dành nữa mà chuyển sang xử lý xung quanh. Vì anh biết có nói gì vào lúc này cũng vô ích.
Geon
-ho đã nửa tỉnh nửa điên. Suốt cả tuần nay. Không sót ngày nào.
"Ha, thế này thì kiểu gì cũng có chuyện."
Thư ký của Baekya guild – người đến để kiểm tra tình hình – cũng mang gương mặt đầy lo âu. Không thể an tâm lấy một giây vì không biết Geon
-ho sẽ gây chuyện lúc nào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!