"Đau à?"
Tae
-beom nắm lấy cổ tay Si
-woo, kéo tay cậu khỏi miệng và lặp lại câu hỏi. Trông anh vẫn còn rất xa mới lấy lại được lý trí.
Trái lại, Si
-woo – người đã tỉnh táo hoàn toàn – nuốt nước bọt với gương mặt căng thẳng. Cậu phải trốn đi ngay. Nhưng bị Tae
-beom giữ chặt cổ tay khiến chân không còn chút sức lực nào để chạy.
Tae
-beom nhìn chằm chằm vào Si
-woo, rồi khẽ nghiêng đầu về phía cậu. Cử chỉ như giục trả lời khiến Si
-woo hoảng hốt vội lên tiếng.
"À, không… không đau."
Cậu cất giọng nhỏ nhẹ vì nghĩ nếu nói vậy thì anh sẽ buông tay.
Thế nhưng Tae
-beom lại siết cổ tay Si
-woo mạnh hơn nữa, vẻ mặt có chút khó chịu.
"Thật sự không đau mà…"
Không chịu nổi ánh nhìn đăm đăm của Tae
-beom, Si
-woo lắp bắp nói nhỏ. Bàn tay không ngừng v**t v* cổ tay sau cổ khiến cậu suýt nữa phát ra âm thanh kỳ lạ từ miệng.
"Đừng… chạm nữa."
Si
-woo nghiến chặt hàm, quay đầu đi. Nếu tiếp tục thế này, cậu sẽ bị cuốn theo không khí ấy và lại hôn anh mất. Điều đó thì… cậu không muốn.
Làm ơn, đừng mà.
Gương mặt đỏ ửng, Si
-woo nhắm chặt mắt. Đó là vì Tae
-beom không hôn môi mà lại chạm môi vào cổ cậu.
Anh dụi môi vào bên cổ của Si
-woo – người vừa quay mặt đi – và ngửi mùi hương. Như thể trên da cậu có mùi gì rất dễ chịu, anh không hề có ý định rời khỏi.
Thực tế, trên cơ thể Si
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!