Chương 22: (Vô Đề)

Tiếng mưa tí tách rơi che khuất nhịp tim hoảng loạn của Si

-woo.

Tim cậu đập nhanh đến mức… không thể nào so được với lúc Ji

-han chạm vào lưỡi cậu. Lồng ngực bên trái đau nhói vì không chịu nổi nhịp đập dữ dội ấy.

"Kang Geon

-ho."

Cuối cùng, Tae

-beom – người vẫn im lặng như pho tượng – cũng cất giọng.

Giọng trầm khàn ấy càng làm Si

-woo giật mình, bộ lông dựng đứng hết cả lên. Nghe thoáng qua thì giống giọng Geon

-ho, nhưng thấp và nặng hơn nhiều.

Dáng vẻ của anh thoạt nhìn cũng giống, nhưng khí chất lại hoàn toàn khác. Có lẽ vì Geon

-ho lúc nào cũng cười với Si

-woo, nên trông càng khác biệt.

So với lúc xem trên TV, uy áp thực sự của Tae

-beom ngoài đời khiến Si

-woo hoàn toàn tê liệt, không nhúc nhích nổi.

Dù vậy… chắc phải chạy trốn thôi.

Khi Si

-woo còn đang lưỡng lự, chỉ hơi nhúc nhích chân, Tae

-beom bước thêm một bước.

Cùng lúc đó – tạch! – một tiếng động lớn vang lên.

Là tiếng Tae

-beom dùng ô đập mạnh xuống ghế. Suýt nữa thì trúng mặt Geon

-ho đang nằm đó.

Giật mình, Si

-woo dùng chân trước kéo mạnh ngực Geon

-ho, tính lôi hắn chạy cùng. Nhưng áo chỉ giãn ra, còn cơ thể nặng nề kia chẳng nhúc nhích, đến cả dấu hiệu thức dậy cũng không có.

H… haak…!

Si

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!