Si
-woo nép trong vòng tay Geon
-ho, mặt xị ra khó chịu. Trông cậu giận lắm, như thể đang giận dỗi một cách cứng đầu.
"Ghét đến vậy à?"
Dù Geon
-ho ghé sát mặt hỏi chuyện, Si
-woo cũng chẳng thèm đáp lại. Cậu chỉ trừng mắt ra sức thể hiện sự bực bội của mình.
Geon
-ho phì cười, trông vẫn rất vui, rồi vỗ nhè nhẹ lên mông tròn của Si
-woo. Không chịu nổi nữa, Si
-woo dúi mặt vào ngực hắn mà gắt lên:
"Không có túi hả, đồ ngốc!"
Cậu tưởng hắn định cho vào túi xách mang đi như bình thường. Ai ngờ đồ ngốc này lại nhét cậu vào trong áo khoác, chỉ kéo khóa lại cho chặt.
Tư thế bị nhét sát ngực hắn khiến Si
-woo thấy tổn thương lòng tự trọng. Khác hẳn lúc cậu tự nguyện sà vào lòng hắn.
Nhưng thứ thực sự khiến Si
-woo tức là cái vòng cổ da đen đang đeo trên cổ.
Không biết chuẩn bị từ bao giờ. Trước khi ra khỏi phòng Giding, Geon
-ho đã đeo cho cậu cái vòng cổ da màu đen, có mặt dây chuyền tròn màu vàng.
"Cái thứ vớ vẩn này không cần! Mang túi ra đây!"
Si
-woo dùng chân sau cào cào để tháo vòng ra. Nghĩ rằng cào bằng móng sẽ làm đứt, ai dè thứ đó chắc chắn đến mức chẳng xước lấy một vết.
"Ê, ngoan nào. Về đến nhà anh tháo ra cho."
Geon
-ho dừng bước, dỗ Si
-woo đang giãy giụa trong áo khoác. Hắn cúi xuống dụi cằm lên đầu cậu, vừa xin xỏ vừa vỗ nhẹ mông cậu.
"Đừng có vỗ nữa! Sắp nổ mông tôi ra rồi!"
Nhưng hình như càng vỗ càng phản tác dụng nên hắn đành dừng lại. Geon
-ho ngắm nghía Si
-woo đang hậm hực, rồi chỉ khẽ xoa xoa vòng cổ da.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!