Ah, tiêu rồi.
Si
-woo ôm trán, gương mặt tràn đầy thảm bại. Cậu đang bị bỏ lại một mình, lạc lõng trong một không gian hết sức xa lạ.
Một nơi mà cậu chưa từng nghĩ cả đời này mình sẽ đặt chân tới — bên trong tòa nhà đài truyền hình.
Hôm nay chính là ngày ghi hình buổi phỏng vấn đặc biệt cuối năm của Hội Baekya.
Từ tận một tuần trước, Si
-woo đã bắt đầu thấp thỏm lo lắng, và đến đúng ngày phỏng vấn thì căng thẳng dâng đến cực điểm. Các Esper đều nói rằng cậu không cần thiết phải đi cùng, nhưng Si
-woo không từ bỏ. Đã quyết tâm thì muốn làm cho tốt.
May mắn là nhờ uống thuốc tiêu hóa và thuốc an thần nhẹ nên trong lòng cậu cũng an tĩnh phần nào. Nhưng có lẽ lại quá thoải mái nên chẳng bao lâu sau khi đặt chân đến đài, bụng bắt đầu réo ùng ục.
Cậu cố gắng chịu đựng cho đến lúc trang điểm, nhưng cơn đau ngày càng dữ dội, cuối cùng đành tìm nhà vệ sinh. Dĩ nhiên, bốn gã to con kia muốn đi theo, và Si
-woo thì kiên quyết từ chối.
[Em tự đi được! Em có phải trẻ con đâu chứ!]
Cậu còn lớn tiếng rằng biển chỉ dẫn rõ rành rành thế kia, sao có thể lạc được. Và rồi cậu thật sự bị lạc.
"Haa……"
Cậu đưa tay định xoa khuôn mặt đang lẫn lộn giữa xấu hổ và lúng túng, nhưng chợt khựng lại. À phải rồi, mình đang trang điểm mà.
Nói là trang điểm nhưng cũng chẳng có gì nhiều. Với làn da trong trẻo đến mức chuyên viên trang điểm phải trầm trồ vì chẳng có gì cần che phủ — không tì vết, không cả tàn nhang — Si
-woo chỉ được phủ một lớp nền mỏng, chỉnh lại chân mày thật nhẹ. Đôi môi vốn đỏ sẵn nên chỉ bôi son dưỡng.
Cứ thế là xong, nhưng vì Si
-woo lén lút nhìn chằm chằm vào dụng cụ trang điểm nên họ cầm cọ lên, dùng phấn mắt nhạt nhất để đánh chút xíu bóng. Cọ gần như chỉ khẽ lướt qua, tạo một lớp mờ nhẹ thôi.
Với Si
-woo, thế cũng đủ để cảm giác như vừa nhận một màn trang điểm hoành tráng. Geon
-ho và Ji
-han lại còn ầm ĩ khen cậu đẹp hơn nữa, khiến cậu ảo tưởng bản thân đã thay đổi rất nhiều.
Vậy mà giờ, lớp trang điểm ấy suýt nữa bị hỏng hết.
Si
-woo cố hết sức không chạm tay lên mặt. Trước tiên phải quay lại phòng chờ đã. Nghĩ đến việc đám Esper hẳn đang lo lắng vì mình biến mất lâu, cậu càng sốt ruột.
Thực ra, trừ khi cố tình đi nhầm thì chẳng có lý do gì để bị lạc cả. Nhà vệ sinh vốn rất gần phòng chờ của Hội Baekya, chỉ cách một cái ngã rẽ.
Đó cũng là lý do họ không đi theo. Họ còn phải trang điểm, và vì Si
-woo cứ ghét bỏ nên đành để cậu đi một mình. Ai ngờ cậu lại lạc, trong khi nhà vệ sinh vừa mở cửa phòng chờ ra đã thấy ngay trước mắt.
Vậy tại sao Si
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!