Chương 196: Ngoại truyện 13: Không nuôi mèo đâu

Siwoo quay lại ký túc xá, chơi đùa với mèo thật nhiều và chuẩn bị thức ăn đầy đủ cho nó. Cậu rất để tâm đến việc con bé nhỏ xíu, còn chưa bằng hai nắm tay chụm lại này, phải ở nhà một mình.

Khi con mèo nằm cuộn tròn trên đệm rồi lim dim ngủ gật, Geonho vừa xong việc liền trở về. Đọc được điệu bộ bảo giữ im lặng của Siwoo, hắn đứng chờ ngoài hành lang.

Hôm nay, cả hai đã hẹn sẽ đi dạo. Lâu lắm rồi mới có một buổi ra ngoài chỉ có hai người.

Siwoo lén lút bước ra, cùng Geonho rời ký túc xá trong im lặng. Ngay cả khi cửa ra vào đã đóng lại, cậu vẫn không ngừng liếc mắt về phía đó, ra chiều còn lo lắng.

"Có nên mang nó theo không?"

"Không. Trời lạnh lắm." (Siwoo)

Thay vào đó, Siwoo hối thúc đi nhanh rồi quay về sớm. Geonho mỉm cười nắm lấy tay cậu, nói rằng thế nào cũng được. Lòng bàn tay mềm mại kia truyền sang một luồng năng lượng quen thuộc.

"Chắc vừa ở với anh trai rồi nhỉ."

"Ừm, ăn bánh kem với anh ấy."

Ngoài ra còn ăn nhiều thứ nữa, Siwoo vừa đi vừa kể. Geonho chăm chú nghe, đồng thời cẩn thận kéo khóa áo khoác cậu cao thêm. Ngoài trời tuyết lại rơi dày, gió lạnh ngập tràn.

"Đi dạo xong thì về ăn tối nhé."

Dù Siwoo khoe đã ăn kha khá đồ ngọt, trong đầu Geonho vẫn chỉ nghĩ đến chuyện cho cậu ăn cơm. Hắn không bao giờ coi bánh trái là bữa chính. Bản thân Geonho cũng giống Siwoo, luôn tìm thấy niềm vui trong việc ăn uống.

Thật lạ là hai anh em có thể khác nhau đến vậy. Thông thường khẩu vị sẽ giống nhau chứ.

Vừa bàn bạc xem tối nay ăn gì, cả hai vừa đi vừa cười nói, chẳng mấy chốc đã đến lối mòn quen thuộc. Đây là nơi Siwoo và Geonho đến nhiều nhất, cũng chất chứa nhiều kỷ niệm nhất.

Geonho bước song song, vòng tay ôm lấy Siwoo và khẽ hôn lên trán cậu.

"Tôi cầm áo cho. Em muốn chạy chơi thì cứ chạy."

Anh nghĩ như mọi lần, Siwoo sẽ biến về bản thể rồi vui đùa giữa tuyết, nên đưa tay đón lấy quần áo. Nhưng Siwoo lại lắc đầu. Hôm nay cậu không định trở về bản thể.

"Vì sao? Em thích chạy nhảy ở đây mà."

Bốn bề toàn là đống tuyết cao, nơi Siwoo từng vô số lần lao mình vào. Geonho ngờ rằng cậu có chỗ nào khó chịu, nên ngắm kỹ gương mặt đối phương.

"Không bị cảm chứ? Dạo này ai cũng nhiễm cúm hết."

Ngay cả Jihan cũng đã từng đổ bệnh một lần. Cơn cúm nặng đến mức ngay cả Esper cấp cao cũng khó thoát.

Siwoo lại lắc đầu, khẳng định bản thân hoàn toàn khỏe mạnh. Nhờ ăn uống tốt và ngủ trong môi trường ấm áp, cậu chẳng có kẽ hở nào để bệnh tật chen vào. Hơn nữa, ở Bạch Dạ, ai làm nhiệm vụ xong cũng đều khử trùng toàn thân rồi mới về ký túc xá, luôn cố gắng hết sức để Siwoo không bị cảm.

"Vậy sao không chơi? Không muốn chạy à?"

Geonho hỏi mãi, vẻ bối rối vì thái độ khác lạ so với mọi khi của Siwoo.

"Anh lo lắng nhiều quá đấy."

Siwoo nhìn anh trong giây lát, rồi vòng tay qua chiếc cổ rắn chắc của Geonho.

Con đường vắng tanh, ngoài họ ra chẳng còn ai. Chỉ có gió mang theo tuyết lướt qua. Đây là nơi tuyệt vời nhất để trao nhau nụ hôn mà không sợ bị ai bắt gặp.

Siwoo khẽ chạm môi mình lên môi Geonho, thì thầm nhỏ đến mức chỉ vừa đủ hắn nghe thấy.

"Nếu biến về bản thể thì không thể làm thế này."

"À……"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!