Chương 19: (Vô Đề)

Sau khi Si

-woo dũng mãnh đuổi được gã hướng dẫn điên ấy, lại trôi qua thêm một tuần nữa.

Nghe đâu sau đó gã đã quay trở về Mỹ. Si

-woo chỉ tình cờ nghe lỏm cuộc trò chuyện giữa thư ký và ai đó nên không rõ vì sao hắn rời đi.

Cậu chỉ thấy như vậy cũng may rồi. Chẳng bao giờ muốn chạm mặt lại tên hướng dẫn đó nữa. Đến cả mái tóc bóng mỡ như quét bơ của hắn cũng ngứa mắt vô cùng. Mong hắn sống luôn ở tận nơi đất khách quê người ấy thì tốt biết mấy.

Do hét quá nhiều hôm đó, giọng của Si

-woo tệ hại suốt hai ngày liền. Mỗi lần Si

-woo phát ra giọng khàn khàn, Geon

-ho lại nổi giận đùng đùng, suýt nữa xông đi bắt gã hướng dẫn kia về.

Cậu không biết hắn đã giận đến mức nào. Dù đã qua cả tuần, Si

-woo vẫn không quên được vẻ mặt Geon

-ho khi nhìn cậu ho sặc sụa.

Hắn lúc đó như sẵn sàng g**t ch*t tên hướng dẫn ấy thật sự. Cuối cùng nhờ thư ký và Seo

-jun phải vất vả lắm mới ngăn lại được.

[Em đáng lẽ nên chăm sóc kỹ hơn, xin lỗi anh.]

Seo

-jun lại tỏ vẻ nhu mì, rũ lông mày xin lỗi Geon

-ho. Cậu chỉ kể lại chuyện hướng dẫn kia dọa mèo, ép kéo ra khỏi gầm giường khiến mèo hoảng loạn mà kêu khàn cả cổ.

[Với lại guiding cũng hình như không hợp lắm.]

Seo

-jun nói vậy và bảo có lẽ hướng dẫn này không thích hợp. Còn những lời lẽ nặng nề mà cậu phải nghe, Seo

-jun tuyệt nhiên không nhắc đến.

Với Si

-woo, cậu không hiểu vì sao cậu ta lại giấu. Cái thằng nhóc đó, mới tí tuổi đầu mà đã giấu nhiều thứ thế.

Từ sau hôm đó, Si

-woo cảm thấy có chút thương Seo

-jun. Chỉ một chút thôi, không nhiều.

"Xem mưa à."

Geon

-ho bước vào phòng sau khi kết thúc guiding bằng máy. Hắn đến bên cửa sổ nơi Si

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!