Chương 18: (Vô Đề)

"Nhóc con, sao mắt lại ươn ướt thế? Sắp khóc à?"

Trong mắt tròn xoe của Si

-woo lấp lánh hơi nước. Thực ra đó là nước mắt, nhưng Si

-woo không chịu thừa nhận. Chính vì run rẩy vì sợ mà càng thấy tủi thân, khiến viền mắt càng thêm ướt.

Lại còn là thú nhân loài cáo nữa chứ.

Si

-woo cực kỳ ghét cáo. Nói đúng hơn là gần như sợ hãi, nhưng cậu nhất quyết khăng khăng chỉ là "ghét" thôi, không phải "sợ".

Mỗi khi dính dáng đến cáo, mọi chuyện đều trở nên tồi tệ. Hồi đi học, cậu từng bị một bạn cùng lớp là thú nhân cáo bắt nạt dã man. Đến lúc đi làm thêm, cũng đặc biệt hay bị bọn thú nhân cáo làm khó.

Lý do bị bắt nạt thì đủ kiểu.

Chỉ vì nổi bật, chỉ vì mái tóc trắng khác thường của mình. Trong số đó, chẳng có gì là lỗi của Si

-woo cả.

Cậu thì biết làm gì được, vốn sinh ra đã thế rồi.

"Trời ơi, mày thật sự xinh đấy. Làm mẫu mèo chắc cũng hợp lắm."

Lại nữa, đúng kiểu chỉ biết nói mấy lời tào lao dựa vào ngoại hình.

Si

-woo né tay người hướng dẫn đang muốn túm lấy đuôi mình, cố gập người lại để tránh. Cậu không ngờ hắn ta mò hẳn vào tận gầm giường để bắt mình.

Hiik, hii

-yaak!

Thấy người hướng dẫn lại biến thành cáo, Si

-woo hốt hoảng kêu lên. Nhìn thấy đôi tai lớn và mõm nhọn của cáo, tim cậu như co rúm lại. Thức ăn trong bụng như muốn trào ngược lên cổ họng. Buồn nôn.

"Ồ, biết gầm gừ cơ đấy. Cũng có máu nóng nhỉ."

Thấy Si

-woo khó khăn nhe răng ra, người hướng dẫn chỉ bật cười khẩy rồi vươn tay dài hơn, như muốn chộp ngay gáy cậu. Si

-woo chỉ kịp giơ chân trước lên che mặt, chẳng còn sức để chống cự.

Cậu chỉ muốn chạy đi mách với thằng ngốc kia! Nực cười là trong đầu lại nảy ra ý nghĩ đó. Dù biết chắc hắn ta có lẽ chẳng quan tâm.

Ngay khoảnh khắc bàn tay kia sắp chạm tới, nó bất ngờ bị kéo giật ra phía sau.

Người hướng dẫn bị kéo ra, bối rối ngước nhìn Seo

-jun đang nắm chặt mắt cá chân mình.

"Cẩn thận, không lại bị cắn đấy."

Seo

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!