"Khốn kiếp! Bực mình quá!"
Từ sáng sớm, Si
-woo đã cào mạnh lên trụ cào móng. Dù vậy, cơn bực dọc vẫn không dịu xuống, cậu tiếp tục chạy loạn khắp phòng của Geon
-ho.
Rầm!
Tiếng đập cửa từ bên ngoài vang lên. Có vẻ tiếng chân chạy nhảy ầm ĩ của Si
-woo đã làm ai đó bực mình, nên mới cảnh cáo bắt cậu im lặng.
Meo—!
Như để phản kháng, Si
-woo cào trụ móng còn mạnh hơn, rồi kêu toáng lên. Cứ như thể muốn nói "Kệ mẹ mày!"
"Ê, tao bảo im đi mà."
Cuối cùng, Seo
-jun nhăn mặt, đẩy cửa xông vào. Si
-woo trừng mắt nhìn kẻ dám xâm phạm lãnh địa của mình, rồi lập tức chui tọt vào chăn.
"Sao lại làm ầm lên vậy chứ."
Seo
-jun để cửa phòng mở toang, rồi quay lại ghế sô
-pha trong phòng khách. Lúc này, guiding room chỉ còn lại cậu và con mèo.
Bình thường ở cạnh Geon
-ho, con mèo này cũng tỏ ra ngoan ngoãn lắm. Vậy mà cứ hễ Geon
-ho ra ngoài, nó lại phá phách đủ kiểu.
Vốn đã nhức đầu vì thính giác nhạy cảm, nay lại phải nghe tiếng cào móng và tiếng chân mèo chạy loạn không ngớt, càng khiến thần kinh Seo
-jun căng như dây đàn. Và tình huống bị nhốt một mình cùng con mèo này, cậu ghét nhất.
Còn Si
-woo thì cũng ghét ở cùng cậu ta chẳng kém.
Tối qua, cậu được tắm sạch sẽ sau bao ngày, ăn thêm ít đồ ăn vặt, rồi ngủ ngon lành. Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang. Sáng sớm hôm nay, kẻ ngốc Geon
-ho đã cùng Yoo Ji
-han đi làm từ sớm. Nghe nói hôm nay có nhiều cổng cần xử lý nên sẽ về muộn.
Trước khi đi, Geon
-ho còn dặn đi dặn lại Seo
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!