Chương 15: (Vô Đề)

Quả thật, Tae

-beom không hỏi lại. Chỉ lạnh lùng đối diện, lặng lẽ đọc lấy những rung động phát ra từ em trai.

Báo cáo nói Geon

-ho vẫn đang nhận guiding đều đặn, quả là đúng. Dòng năng lượng từ đối phương giờ đây rất ổn định, khuôn mặt trông cũng tươi tỉnh hơn bao giờ hết.

"Được, nuôi đi."

Câu trả lời của Tae

-beom ngắn gọn, dứt khoát.

Geon

-ho tròn mắt, miệng khẽ mở, ngạc nhiên vì vốn nghĩ chắc chắn anh trai sẽ phản đối. Seo

-jun và thư ký, đang theo dõi, cũng sững sờ.

"Thật á?"

Geon

-ho đứng bật dậy.

Hắn không ngờ lại được cho phép dễ dàng như vậy. Trong lòng thậm chí còn nôn nóng muốn lập tức bế con mèo trong phòng ra khoe với anh trai.

"Thật sự cho nuôi đúng không?"

Hắn nghĩ: chắc anh cũng sẽ thích thôi. Hắn hy vọng là vậy.

Tae

-beom đọc hết rung động của Geon

-ho, rồi như đã xong chuyện, anh liếc quanh guiding room lần cuối. Và cất giọng, kéo tâm trạng phấn khích của Geon

-ho trở về mặt đất.

"Sau khi giải nghệ, muốn nuôi gì thì tùy."

Giọng anh vẫn đều đều, lạnh lùng.

Không để tâm đến ánh mắt của Geon

-ho – lúc này khẽ mấp máy môi như muốn nói gì – Tae

-beom quay lưng bước ra cửa. Anh chẳng còn lý do gì để ở lại đây lâu hơn.

"Anh…"

Khi Geon

-ho khẽ cất tiếng gọi.

Ầm!

Bỗng từ phòng của Geon

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!