"Tắm cái gì mà tắm!"
Si
-woo gầm lên phản kháng dữ dội. Tuy không dám giơ vuốt ra, nhưng cậu dùng nắm đấm đập vào tay Geon
-ho để hất ra.
"Phải tắm chứ. Nhóc đến đây rồi mà chưa tắm còn gì."
"Tự anh tắm đi, đồ chết tiệt!"
Si
-woo bám chặt lấy tay nắm cửa phòng tắm, gào khóc om sòm như trẻ con. Cậu còn dùng chân sau đá túi bụi vào bụng Geon
-ho, nhất quyết không chịu bị lôi vào.
"Ghét đến vậy à?"
Geon
-ho, đang định lôi mạnh vào, chợt khựng lại. Có vẻ hắn hơi bối rối khi thấy Si
-woo, nãy còn ngoan ngoãn lúc ăn, giờ lại trợn trắng mắt lên làm loạn.
"Ghét! Không muốn tắm chung với anh!"
"Được rồi, được rồi. Bình tĩnh."
Thấy Si
-woo uốn éo, giãy đạp dữ dội như thể bị quỷ ám, cuối cùng Geon
-ho đành nhượng bộ. Không thể ép thêm được nữa.
"Ngày mai nhất định phải tắm đấy."
Dù vậy, khóe môi hắn vẫn cong lên không dứt, như thể thấy cả cái cảnh phản kháng ấy cũng dễ thương.
Si
-woo lườm tên ngốc cười hớn hở ấy một cái, rồi chạy trốn xuống gầm bàn ăn. Định thở phào vì Geon
-ho không đuổi theo, thì đúng lúc đó, hắn tụt phắt q**n l*t.
"Mắt mèo không phải là mắt chắc?!" (mắt tôiiii)
Dù trước mặt chỉ là mèo, nhưng cũng phải có chừng mực chứ! Si
-woo gào lên, rồi quay phắt vào phòng ngủ. Đúng là không cho người ta yên tâm dù chỉ một chút.
"Đáng sợ thật…"
Vừa nhìn thấy "thứ hàng kinh khủng" Geon
-ho giấu trong quần, Si
-woo bỗng chán ăn hẳn. Dù sao cũng đã ăn hết đồ ăn khô, chẳng còn gì để ăn nữa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!