Chương 50: (Vô Đề)

Thôi thị đi đến thấy một người đàn bà rách rưới với khuôn mặt có vài phần giống với Tống Ngưng Quân, tình cảm đối với Tống Ngưng Quân liền nhạt đi vài phần.

Chính là người đàn bà có bề ngoài giống với Tống Ngưng Quân này đã làm hại mẹ con bà xa cách nhau mười ba năm trời!

"Thật to gan!" Thôi thị đi qua lớn tiếng quát: "Rốt cuộc các người từ đâu đến, dám cả gan bắt quàng với nữ nhi Phủ Định Quốc Công của ta, chán sống rồi à!"

Đây là mẹ ruột của Xu Xu sao? Tôn thị sửng sốt, dáng dấp cũng xinh đẹp ung dung thanh cao hệt như Xu Xu.

Không biết nữ nhi thân sinh của bà ta sẽ có dáng dấp thế nào? Nó cũng được nuôi dưỡng trong môi trường như vậy mà.

Nhìn quý phu nhân như vậy, Tôn thị có phần khiếp sợ, nói: "Bẩm phu, phu nhân, chúng tôi đến tìm dưỡng nữ của tôi, cảm phiền phu nhân nể tình tôi dưỡng dục Xu Xu nhiều năm mà cho tôi được gặp Xu Xu một lần đi." Bà ta chỉ cần nhất quyết nói lúc trước là ôm sai đứa bé, chứ không phải cố ý tráo đổi, cho dù là phu nhân Phủ Định Quốc Công cũng không dám tùy tiện làm gì bà ta.

Trong lòng Thôi thị tức gần như muốn nôn ra máu, nói: "Ngươi còn dám nói ngươi có công nuôi dưỡng với Xu Xu nhà ta sao?"

Người bên ngoài đứng xem náo nhiệt nghe nói, trong lòng lập tức nghĩ đến, lời này của nhị phu nhân chẳng phải muốn thừa nhận Tam cô nương của Phủ Định Quốc Công không phải dưỡng bệnh ở nhà cũ, mà thật sự được người đàn bà này nuôi dưỡng, người xem náo nhiệt không ngại chuyện lớn, bắt đầu nghĩ e là sau này thanh danh của Tam cô nương sẽ không còn, lại nghe thấy Nhị phu nhân Tống gia lạnh lùng hỏi: "Đến đây liền muốn bắt quàng làm họ với cốt nhục của ta!

Sao không tự hỏi xem nữ nhi thân sinh của ngươi thế nào rồi?"

Ánh mắt Tôn thị né tránh.

Mọi người ngây người tại chỗ, lời này của Nhị phu nhân Tống gia là có ý gì?

… …

Trân Châu gọi hai ma ma cùng đi qua Quân Thúy Viện.

Tống Ngưng Quân vẫn đang đọc sách trong phòng, nghe nói nha hoàn Thấm Hoa Viện qua đây tìm nàng ta, cau mày nói: "Đừng để họ vào đây."

Hôm nay nàng ta không có tâm trạng để nói chuyện với nha hoàn của Thấm Hoa Viện, nàng ta đang không nghĩ ra vì sao bài thuốc trong quyển sách quý kia lại vô dụng.

Không ngờ bên ngoài truyền đến tiếng thét chói tai của Xuân Đào: "Các ngươi muốn làm gì, đây là viện của Nhị cô nương, ai cho phép các người xông loạn vào thế kia, ta đã nói hôm nay Nhị cô nương không được khỏe, rốt cuộc các ngươi muốn làm gì!"

Trân Châu cười lạnh nói: "Bên ngoài có người đàn bà nông dân ở thôn Thủy Hương đến tìm khuê nữ, tất nhiên phải mời Nhị cô nương ra ngoài một chuyến rồi."

"Cái gì? Nói cái gì vậy?" Xuân Đào mờ mịt: "Ngươi nói bậy bạ gì đó, người đó thì có liên quan gì đến Nhị cô nương? "

Trân Châu nói: "Ngươi để cho Nhị cô nương của ngươi ra ngoài thì sẽ biết ngay thôi."

Xuân Đào vẫn ngăn cản lại, bị một ma ma Trân Châu dẫn đến liên tục cản lại, Trân Châu đi vào trong phòng, thấy Tống Ngưng Quân mặt tái mét nhìn nàng ta.

Làm sao có thể, sao người Trần gia có thể tìm đến đây vào lúc này được chứ? Rõ ràng Thôi thị đã cho họ hai ngàn lượng bạc, hai ngàn lượng bạc cơ đấy, đủ cho họ ra sức tiêu xài, ăn ngon mặc đẹp vài năm cũng không thành vấn đề.

Trân Châu nhàn nhạt nói: "Nhị cô nương, người nhà của người tìm đến đây rồi, Nhị cô nương vẫn nên ra ngoài xem sao."

"Không, không phải…" Mặt Tống Ngưng Quân trắng bệch, nói: "Ta, người nhà của ta chỉ có Phủ Định Quốc Công, ta không biết họ là ai."

Trân Châu nghĩ đến một lát nữa cô nương nhà mình phải đối mặt với loại người như vậy, còn vị giả mạo Phủ Định Quốc Công lại trốn ở trong này, còn nói gì mà không phải người nhà của nàng ta.

Trong lòng Trân Châu đầy tức giận, hôm nay dù có thế nào nàng ấy cũng nhất quyết phải bắt đồ giả mạo này qua đó cho bằng được mới thôi.

Để cho người đời nhìn cho rõ ràng, là phu nhân bị oan uổng! Nên thương cảm Tam cô nương nhà nàng, chứ không phải đồ giả mạo này.

Trân Châu tiến lên kéo người, ma ma còn lại cũng đến giúp, hai người vẫn cứ kéo Tống Ngưng Quân đang không muốn đi ra tận ngoài cửa.

Xuân Đào bị một ma ma khác giữ lại, mặt đã đỏ bừng lên, quát lớn đám nha hoàn phía dưới: "Các ngươi còn sững sờ ra đó làm gì, còn không mau đi bảo vệ cho cô nương đi!"

Trân Châu trừng mắt nhìn xuống, nói: "Các ngươi dám! Bây giờ nếu các ngươi dám động thủ thì lát nữa sẽ biết cái gì gọi là sai lầm to lớn đấy!"

Bọn nha hoàn do dự, trơ mắt nhìn Nhị cô nương bị nha hoàn và ma ma Thấm Hoa Viện lôi đi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!