Chương 46: (Vô Đề)

Lúc Thôi thị qua thấy nữ nhi đang ôm đầu gối ngồi trên ghế quý phi, mái tóc đen dài mới khô một nửa rối tung sau áo lụa, mặt sau áo lụa hơi ẩm ướt, nàng cũng không cho nha hoàn tiến vào, cứ ngồi lẻ loi một mình như vậy, Thôi thị nhìn thấy vô cùng đau lòng, lấy khăn vải qua ngồi bên cạnh nữ nhi, lau tóc ướt cho nàng, nói: "Sao không cho nha hoàn lau khô tóc, không cẩn thận sau này rất dễ bị đau đầu đấy."

"Mẫu thân." Xu Xu mềm giọng gọi, nhu thuận mặc cho mẫu thân lau tóc giúp nàng.

Thôi thị vừa lau tóc cho Xu Xu, thấy trên khuôn mặt trắng nõn mịn màng của nàng vẫn còn dán vài sợi tóc, đưa tay vén sợi tóc ra sau tai, dịu dàng nói: "Bảo nhi của mẹ gặp chuyện gì phiền lòng sao? Có phải chuyện vương phủ làm con cảm thấy phiền phức hay không?"

Mặt Xu Xu đầy mờ mịt, nàng rúc vào lòng Thôi thị, có vẻ rất bất lực, nói: "Mẫu thân, con chỉ không rõ ý của Thục Vương là sao, hắn, hắn giữ con lại vương phủ dùng bữa tối, trong lời nói phần lớn là muốn cảm ơn tình cảm của con, nhưng đối với ơn cứu mạng của hắn, việc tặng thuốc cũng không là gì cả nhưng hắn lại cứ…" Lại đối xử với nàng như vậy, ngồi tại chỗ không có lấy một tỳ nữ, đương nhiên không thích nữ tử đến gần, nhưng đối xử với nàng lại không như vậy, gần gũi nàng, bảo nàng vào thư phòng của hắn đọc sách nghỉ tạm, đâu nào là cảm ơn tình cảm nàng tặng thuốc cho, rõ ràng, rõ ràng chính là…

Nàng không phải đồ ngốc, trong lòng nàng hiểu rất rõ.

Hơn nữa, Xu Xu vẫn luôn dùng tâm thái kính nể xem hắn như chiến thần bảo vệ Đại Vũ, không hề sinh ra loại tình cảm nào khác với hắn.

E là Thục Vương điện hạ dùng mọi cách gần gũi với nàng cũng không phải có tình cảm, chỉ là trùng hợp sự tiếp cận của nàng không khiến hắn chán ghét cũng nên.

Từ lời Xu Xu nói, Thôi thị nghe ra được sự sợ hãi bất an rối rắm của nàng, bà định nói gì đó nhưng lại nuốt xuống hết.

Đúng vậy, hỏi rõ ràng thì sẽ thế nào, điều Xu Xu muốn vốn không phải như thế. Không phải bà cảm thấy Thục Vương không tốt, Thục Vương ghét nữ tử, nếu như đối xử khác biệt với Xu Xu, trong hậu trạch cũng chỉ tốt với Xu Xu, nhưng như vậy thì Xu Xu sẽ không thể nào làm chuyện nàng thích, cả đời bị giam giữ trong vương phủ, thậm chí sau này rất có khả năng sẽ ngồi lên vị trí kia, khi đó hậu cung chỉ có một mình, đối với nàng mà nói, đó không phải là sủng ái, mà là hành hạ, quần thần buộc tội, hậu cung của quân vương sao chỉ có thể có một người?

Thân là quân vương, rất nhiều chuyện sẽ trở nên thân bất do kỷ*.

(*): Thân là vua một nước, nhiều khi phải làm hoặc không thể làm những chuyện mà bản thân không muốn, không thể kiểm soát được để duy trì kỷ luật, sự oai nghiêm…

Cũng có thể nghĩ phức tạp hơn một chút, tranh giành ngôi vị hoàng đế hoặc hoàng tử, lỡ như xảy ra chuyện gì đó thì Xu Xu phải chịu liên lụy sao.

Thôi thị không nhìn trước mắt, mà nhìn tương lai của nữ nhi, bà hi vọng Xu Xu có thể sống bình thường hạnh phúc cả đời, làm chuyện mình thích.

Chứ không phải bị giam cầm ở một nơi chỉ có thể nhìn thấy một mảnh trời xanh như ở kia.

Lúc này thấy Xu Xu không biết làm sao như vậy, Thôi thị cũng không biết nói gì.

Thôi thôi, bà nên bàn bạc với trượng phu nhiều hơn, xem nên làm thế nào với hôn sự của Xu Xu.

… …

Trong thâm cung Ngọc Lâu Kim Các, đêm đã khuya, Vua Thuận Hòa xử lý xong việc triều chính liền qua tẩm cung Triệu Quý Phi.

Ngày thường hắn bận rộn chính sự, phần lớn thời gian đều nghỉ ngơi ở tẩm cung của mình, thỉnh thoảng mới đi đến cung của phi tử, tuổi càng lớn dần, lại càng nhớ nguyên hậu.

Phi tần trong hậu cung không ít, mấy năm gần đây hắn không tuyển tú nữa.

Vua Thuận Hòa qua tẩm cung Triệu Quý Phi.

Triệu Thiến Diệm mặc một bộ trường bào bằng lụa the Hương Vân màu hoa hải đường, một nửa buông thõng xuống đất, mái tóc dài đen tuyền dùng sợi tơ lụa thắt sau lưng, son phấn chưa tô, thần thái yêu kiều xinh đẹp, bà đã theo hầu từ lúc Vua Thuận Hòa vẫn còn là hoàng tử, lúc trước nương gia cũng chỉ là quan nhỏ lục phẩm, hiện tại cũng được phong chức tước, chính bà từ thị thiếp được thăng thành Quý Phi như bây giờ, cai quản lục cung, dưới một người trên vạn người, có thể thấy được rất rõ ràng.

Triệu Quý Phi tiến lên cởi long bào cho Vua Thuận Hòa, căn dặn nhóm cung nữ chuẩn bị nước hầu hạ đế vương tắm và rửa mặt chải đầu.

Chờ lúc Vua Thuận Hòa đã thay áo tơ màu vàng sáng đi ra ngoài, hai người lên giường ngủ.

Triệu Quý Phi dịu dàng nói: "Hoàng thượng, thần thiếp muốn nói với người chuyện này."

Phó Lệ Tố, Tam hoàng tử, năm nay đã mười lăm, tuổi tác chưa tròn mười tám, tạm thời vẫn chưa có tên chữ.

Vua Thuận Hòa nghe nói là chuyện liên quan đến Tam hoàng tử, hỏi: "Tố Nhi làm sao vậy?"

Triệu Quý Phi khẽ thở dài, nhíu mày lại, nói: "Tố Nhi cũng đã mười lăm, mà chưa có lấy một trắc phi, thần thiếp nghĩ chi bằng chọn trước hai trắc phi cho Tố Nhi."

Vua Thuận Hòa nói: "Không biết ái phi nhìn trúng cô nương nhà nào rồi?"

Thân là đế vương nhưng hắn cũng là một người phụ thân, cũng sẽ phiền lo về con trẻ, trưởng tử đã sắp mười chín, thông phòng thị thiếp cũng chưa có lấy một người, bên Nhịhoàng tử có một trắc phi và mấy thê thiếp rồi, bên người Tam hoàng tử cũng hai ba người hầu hạ, lại chưa có phi, các hoàng tử còn lại tuổi còn nhỏ, tạm thời không phải phiền lo, lo lắng nhất là ba vị hoàng tử này.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!