Xu Xu hơi sửng sốt, hắn đã biết thuốc sư phụ đưa là do nàng phối sao?
Xu Xu vội vàng chỉnh đốn trang phục chỉnh tề: "Thần nữ bái kiến điện hạ, đây cũng chỉ là phương thuốc đơn giản, không đáng để điện hạ bận tâm."
Hắn lại giúp nàng một lần, Xu Xu cũng không ngốc, xem ra đây là Thục Vương cho nàng chút thể diện, trong lòng nàng cũng hiểu rõ, cho dù chuyện lần này Hà Tư Dư hãm hại nàng hay như thế nào, nếu không thể cứu sống bồn Ngụy tử này, Công chúa cũng sẽ không nể mặt nàng nữa và sẽ oán giận nàng.
Nói không chừng Công chúa còn tức đến không thể chịu đựng được, bồn Nguỵ tử này của điện hạ đã miễn đi rất nhiều phiền toái cho nàng.
Đương nhiên Vinh Xương công chúa cũng nhìn ra cháu mình như vậy là muốn làm chỗ dựa cho Tống Tam cô nương, trong lòng cũng thấy khiếp sợ nhưng trên mặt không biểu hiện, rốt cuộc bà và Hoàng đế cũng không cùng một mẫu thân, cũng chỉ là có chút huyết thống với đứa cháu này, bà hiểu rõ tính tình của Phó Liễm Chi, không muốn không cầu, chưa từng để mắt tới cô nương nhà nào, thậm chí còn ghét nữ tử.
Ngày thường hoàng thân quốc thích có chuyện gì, nhiều nhất hắn cũng chỉ để cho người làm tới cửa tặng lễ, từ trước đến nay còn chưa từng tới gặp mặt như thế này.
Hiện tại Vinh Xương công chúa đã hiểu vì sao hôm nay Phó Liễm Chi lại đến lễ cập kê của Huệ An.
Nhóm phu nhân thái thái xung quanh đại khái cũng hiểu được một chút, trong đầu vẫn còn đang rung động, dù sao Thục Vương cũng là Hoàng trưởng tử mà Thuận Hòa đế yêu thương nhất, nói thêm một chút, vị trí kia, chỉ sợ sẽ là của Thục Vương điện hạ, nhưng cũng biết là hắn ghét nữ, tỳ nữ tới giường nói giết liền giết, nhưng dù là như vậy, vẫn có người ôm tâm tình may mắn gả được khuê nữ làm phi tử cho Thục Vương, nhỡ đâu lại không bài xích nữ nhi nhà mình, vậy chẳng phải là quá tốt sao?
Độc sủng nữ nhi nhà mình cũng là chuyện tốt cho gia tộc.
Cũng không phải không có quan viên nào làm như vậy, một năm trước, Thục Vương tới một địa phương nhỏ xử lý công vụ, vị quan cai quản địa phương kia cảm thấy ấu nữ nhà mình mỹ mạo quyến rũ, cũng thật sự xinh đẹp, mới mười bốn mà ngực đã nở, thắt đáy lưng ong, xương cốt mềm mại, ông ta cũng đã từng nghe được lời đồn, không dám trực tiếp đưa khuê nữ lên giường Thục Vương, chỉ dẫn khuê nữ xinh đẹp đến trước mặt Thục Vương, nói là sợ bên cạnh Thục Vương không có người hầu hạ, cố ý để người tới đây hầu hạ Thục Vương.
Lúc ấy Thục Vương liếc ông ta một cái, không nhiều lời, ông ta cũng nở gan nở ruột.
Thục Vương giữ khuê nữ của quan địa phương kia lại, kết quả ông ta vừa rời đi, khuê nữ xinh đẹp kia đã bị Thục Vương đưa cho tùy tùng, một võ phu hơn hai mươi tuổi cao lớn thô kệch râu xồm chưa lấy được vợ.
Võ phu tự nhiên có được một người vợ mĩ mạo, mừng rỡ, tạ ơn Thục Vương.
Quan địa phương không chỉ không lấy lòng Thục Vương được, còn trót đưa khuê nữ tới đó, bây giờ ông ta khóc cũng không thể khóc, còn phải vui mừng tạ ơn Thục Vương.
Từ đó, tất cả những người có ý tưởng dùng khuê nữ để bám lấy Thục Vương đều biết hắn thật sự ghét nữ tử.
Cũng không nghĩ đến, Thục Vương điện hạ đột nhiên thông suốt, lại còn chẳng kiêng dè mà cho Tống Tam cô nương thể diện như vậy.
Thôi thị cũng không đoán được Thục Vương sẽ xử lý chuyện này cho Xu Xu, bà có chút lo lắng.
Hà Tư Dư với Lâm Thi Thục run rẩy kịch liệt, nếu các nàng sớm biết Tống Ngưng Xu được Thục Vương để mắt, dù sao cũng sẽ không làm ra chuyện này.
"Thuốc kia rất quan trọng với bổn vương." Thục Vương cố hết sức để giọng mình nghe ôn hòa hơn, "Tam cô nương không cần tạ ơn, nếu Tam cô nương còn có chuyện khác gì cần giúp đỡ cứ đến vương phủ tìm bổn vương."
Con ngươi thủy nhuận của Xu Xu mang theo một tia kinh ngạc, kinh sợ tiếp tục phúc thân, "Thần nữ đa tạ điện hạ ưu ái."
Thục Vương vuốt cằm, "Tam cô nương tiếp tục ngắm hoa đi." Dứt lời liền xoay người rời đi, nhanh chóng biến mất ở cửa thùy hoa, hắn tới nhanh mà đi cũng nhanh, trong khoảng thời gian ngắn đã làm cho cả hoa viên yên tĩnh không một tiếng động, một lát sau Vinh Xương công chúa cười nói: "Được rồi, mọi người tiếp tục ngắm hoa đi."
Vinh Xương công chúa dứt lời, mắt chán ghét quét qua Hà Tư Dư và Lâm Thi Thục, trực tiếp sai người đưa họ ra ngoài.
Hai người đã mất thể diện ở phủ Công chúa, ngày sau không chỉ có bị mọi người bài xích, rốt cuộc cũng sẽ không còn ai dám mời các nàng tới phủ làm khách, thậm chí ngay cả người nhà cũng bị liên lụy, có thể hai người hồi phủ cũng sẽ bị người nhà chỉ trích.
Chờ đến lúc hai nàng bị đuổi khỏi phủ Công chúa, Vinh Xương công chúa liền sai người dọn dẹp sạch sẽ bồn hoa đã bị rơi vỡ trên mặt đất kia, rễ cây đã bung thành như vậy, cứu sao cũng không sống được, chỉ có thể vứt bỏ.
"Công chúa điện hạ." Xu Xu thấy vậy, do dự nói với Vinh Xương công chúa: "Thần nữ có thể mang hoa này về phủ không?"
Nàng không biết Thục Vương tìm đâu ra một bồn Nguỵ tử tới giải vây giúp nàng, nhưng nàng biết Thục Vương không hứng thú với hoa cỏ, cũng không trồng hoa, chắc chắn là từ nơi khác, quan trọng là nhân tình, cho dù không phải nàng làm vỡ bồn hoa, nhưng nếu không có bồn Nguỵ tử này của Thục Vương, hôm nay Vinh Xương công chúa sẽ không dễ dàng bỏ qua cho nàng.
Chắc chắn nàng sẽ bị công chúa làm khó.
Mặc kệ như thế nào, người khác giúp nàng, nhân tình còn đó, hoa mẫu đơn này lại trân quý, chỉ sợ trong tay người kia cũng chỉ có một chậu.
Nếu là người yêu hoa, lại không ngại mà giúp nàng, nàng có một chậu cũng tốt.
Vinh Xương công chúa nói: "Nếu Tống Tam cô nương muốn, bản cung sẽ để hạ nhân dọn dẹp mang sang Phủ Quốc Công." Bà không nghĩ lời Xu Xu tùy tiện nói ra lúc trước là có thể cứu sống ngụy tử này.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!