Chương 22: (Vô Đề)

Xu Xu đang nhớ lại chuyện kiếp trước, bỗng nhiên bên ngoài truyền đến tiếng kích động của Ngư Nhi: "Phu nhân, không hay rồi, ngoài cửa, ngoài cửa đã xảy ra chuyện."

Ngư Nhi nói xong nhìn về phía Xu Xu, Xu Xu đứng dậy, hỏi: "Sự việc có liên quan đến ta sao?"

Nếu không thì Ngư Nhi cũng sẽ không nhìn về phía nàng.

Ngư Nhi gật đầu.

"Chuyện gì?" Thôi thị đứng dậy, sắc mặt thận trọng, chuyện liên quan đến Xu Xu, bà lại càng lo lắng.

Ngư Nhi vừa dẫn hai vị chủ tử đi ra ngoài, vừa nói: "Là người gác cổng bên cửa ngách đến báo, hắn hốt ha hốt hoảng, chỉ nói là sủng vật của Tam Cô Nương làm Nhị Cô Nương bị thương."

Sủng vật? Thôi thị nhíu mày, Xu Xu cũng sợ run lên, chẳng lẽ là báo xa

-li sao? Không phải Mạc thúc đã đưa nó về núi rồi sao, bây giờ cũng đã qua ba bốn ngày rồi, sao nó có thể chạy về được?

Vì con thú nàng tiếp xúc gần cũng chỉ có báo xa

-li nên khi nhắc đến sủng vật nàng cũng chỉ có thể nghĩ đến báo xa

-li thôi.

Thôi thị biết Ngư Nhi cũng không hiểu rõ đầu đuôi, vừa rồi nàng ta cũng chỉ đang canh giữ trong sân thôi.

Người gác cổng kia nói cũng không rõ ràng rốt cuộc là tình huống như thế nào, bà phải ra ngoài xem mới hiểu được.

Bây giờ vẫn đang còn sớm, có lẽ mỗi phòng cũng chỉ mới dùng xong bữa sáng thôi, hôm nay Tống Ngọc Diên cũng ăn cùng với mẫu thân và các tỷ tỷ.

Lúc này nghe Ngư Nhi nói như vậy, hắn gọi tiểu tư bên cạnh mình, nói: "Bình An, đẩy ta qua đó xem thế nào."

Mọi người trong Tống gia đều hy vọng hắn có thể tốt hơn, nên ngay cả tiểu tư bên người cũng đặt các tên như là Bình An, Khang Thuận…

Bình An là tiểu tư rất nhanh nhẹn, mày rậm mắt to, hắn vừa đáp lại, đã lập tức đẩy Tống Ngọc Đình đi theo sau phu nhân và Tam cô nương.

Mấy người họ đi về phía cửa ngách, đa phần cửa chính Phủ Định Quốc Công không thể tùy tiện mở ra, bao gồm cả nhóm chủ tử nếu như muốn đi ra ngoài cũng phải đi cửa ngách.

Nửa khắc đồng hồ trước, Tống Ngưng Quân nói muốn ra ngoài đi dạo, tất nhiên cũng đi cửa ngách.

Cửa ngách này cũng đủ lớn, một chiếc xe ngựa có thể dễ dàng chạy ra được.

Trong lòng Xu Xu sốt ruột, bước chân cũng nhanh hơn rất nhiều.

Nàng xách mép váy bước nhanh đến.

Thực ra trong lòng Xu Xu đã đoán được báo xa

-li chạy về, còn vì sao lại làm Tống Ngưng Quân bị thương thì nàng không đoán ra được, chẳng lẽ là cắn sao?

Rất nhanh đã đến cửa ngách, cửa ngách Phủ Định Quốc Công cũng là cửa lớn được sơn màu đỏ, bây giờ cửa đang được mở rộng, chiếc xe ngựa của Tống Ngưng Quân ngừng ở trong cửa, vẫn chưa chạy ra ngoài.

Tống Ngưng Quân ở ngay bên cạnh xe ngựa, nàng ta được nha hoàn đỡ ngồi lên một cái ghế nhỏ, sắc mặt tái nhợt, trán sưng vù lên.

Có vẻ như nàng ta bị choáng váng ngất đi rồi.

Tống Ngọc Đình đã đuổi kịp, nhìn thấy dáng vẻ tội nghiệp của Tống Ngưng Quân có chút không đành lòng, tiến lên gọi: "Nhị tỷ tỷ?"

Tống Ngưng Quân không hề có động tĩnh gì, có vẻ như ngất đi thật rồi.

Xu Xu thấy nàng ta như vậy, vẫn có chút tiếc nuối, sao không phải bị cắn chứ, nhìn cục u trên trán thì chắc là va phải chỗ nào rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!