Tống Kim Lương đồng ý với cách làm của Xu Xu, đưa báo xa
-li về lại núi, vì thế ông sai người vào viện của Xu Xu mang báo xa
-li đi.
Xu Xu vào phòng bên để trấn an báo xa
-li, chỉ một mình nàng vào, tạm biệt báo xa
-li trước. Lúc này, nàng đóng cửa phòng bên lại, thả báo xa
-li từ trong lồng ra, rót nửa cốc cam lộ cho nó uống. Đây là lần đầu tiên Xu Xu cho nó uống cam lộ thuần khiết, không pha lẫn với nước sạch, cũng không cho quá nhiều, lo lắng nó uống quá nhiều sẽ không khoẻ, thấy nó liếm sạch sẽ sương ngọt trong cốc đến tận đáy cốc, Xu Xu cười tít mắt vuốt ve cái đầu xù xì đầy lông lá của báo xa
-li, thấy nó cọ cọ vào tay nàng, Xu Xu dịu dàng nói: "Ngươi phải ngoan ngoãn đi theo Mạc thúc rời khỏi đây, thúc ấy sẽ đưa ngươi về nhà của ngươi, sau này phải cẩn thận một chút, đừng để rơi vào bẫy của thợ săn nữa nhé."
Mạc thúc là người của Tống Kim Lương, một nam nhân trung niên với tướng mạo bình thường.
Xu Xu biết ông ấy là tâm phúc của phụ thân.
Xu Xu không biết báo xa
-li nghe có hiểu lời nàng nói hay không, chỉ thấy con thú nhỏ cọ cọ thân mật vào lòng bàn tay nàng.
Xu Xu thở dài, trong giây lát, nàng lại nhẹ nhàng đẩy báo xa
-li vào lại trong lồng. Nàng vẫy vẫy tay về phía nó, lấy miếng vải đen trên mặt đất đậy lên lồng sắt, che kín con báo xa
-li đang nghiêng đầu nhìn chằm chằm nàng.
Nhìn Mạc thúc gọi người chuyển lồng sắt lên xe ngựa.
Trong lòng Xu Xu trống rỗng, thực ra báo xa
-li rất ngoan, hiện tại nàng cũng không sợ nó, nhưng để nó ở lại trong kinh thành không có lợi đối với nó.
Mạc thúc lái xe rời khỏi Phủ Định Quốc Công.
Đến tối mới về, trở về liền bẩm báo với Tống Kim Lương: "Đại nhân, thuộc hạ đã đưa con báo xa
-li kia về lại núi, nhưng lúc đi khỏi đó thì nó đứng ở đó rất lâu, cứ mãi kêu."
Với bản lĩnh của Mạc thúc, hành tẩu giang hồ hơn mười năm, ông ấy nhận ra được Tam Cô nương đã thuần phục được con mãnh thú này, lúc nó rời đi rất không an lòng, thậm chí còn theo bản năng tìm kiếm Tam Cô nương.
Chỉ là Tam Cô nương quá nhân từ.
Nếu nàng giữ báo xa
-li ở lại hậu trạch để nuôi dưỡng thì đúng là tội nghiệp cho nó.
Hơn nữa một nơi như kinh thành, những quý tộc nuôi mãnh thú chỉ đơn giản là vì mua vui.
Rất nhiều công tử ăn chơi trác táng không thể thuần phục được mãnh thú, chỉ nuôi chúng nó, sau khi nuôi lớn rồi liền ném chúng vào trong đấu trường đấu thú, để chúng cắn xé lẫn nhau.
Trở thành công cụ mua vui và kiếm tiền cho họ.
Trước kia có các trò chơi chọi gà, đá dế, hiện tại ngay cả đấu thú cũng có thể bày ra được.
Mạc thúc nghĩ đến những điều này liền lắc lắc đầu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!