Lúc đám nha hoàn tiến vào hầu hạ, Xu Xu vẫn chưa hoàn hồn, nàng hồn xiêu phách lạc nắm chặt chiếc bình ngọc trên cổ mình.
Tống Ngưng Quân quay đầu lại nhìn Xu Xu, cơ thể nàng như đậu hũ non, nhẵn nhụi mượt mà, tựa như dương chi bạch ngọc loại thượng hạng.
Nha hoàn đi vào giúp hai người mặc xong quần áo, Tống Ngưng Quân dắt Xu Xu đi đến phòng có lò sưởi dùng trà nói chuyện.
Xu Xu nhìn đôi tay kia, nàng muốn né tránh, nhưng lại cố nhịn xuống.
Hai người đến gian phòng có lò sưởi, đám nha hoàn dâng trà điểm tâm và hoa quả lên.
Xu Xu bưng một cốc trà ấm, trong lòng dần bình ổn lại, nàng không rõ ngay lúc này đang có chuyện gì xảy ra, quyết định sẽ im lặng xem xét tình hình.
"Muội muội." Tống Ngưng Quân khẽ nhấp một ngụm trà, nói: "Vừa rồi thấy sức khỏe muội không tốt, cần phải mời lang trung đến khám một chút, ta thấy lo lắng cho sức khỏe của muội."
Xu Xu nắm chặt cốc trà, lắc lắc đầu: "Không cần, chẳng qua muội ngâm mình quá lâu nên đầu óc hơi choáng váng thôi."
Tính cách nàng quá yếu đuối, ngay cả giọng nói cũng mềm mại nhỏ nhẹ, không hề có chút cảm giác áp bức nào.
Tống Ngưng Quân cười tít mắt nói: "Muội muội không sao thì tốt rồi, vừa rồi thật sự làm ta sợ đấy." Nàng ta xoay xoay cốc trà trong tay, thản nhiên nói tiếp: "Đúng rồi muội muội, vừa rồi nhìn thấy trên cổ muội đeo gì đó, đó là thứ gì vậy?"
Thì ra những cái này không phải cảnh trong mơ, mà là chuyện thật kiếp trước nàng đã từng trải qua, nàng bị Tống Ngưng Quân lừa gạt mất chiếc bình ngọc nhỏ, trải qua cái chết, biến thành hồn ma vất vưởng suốt 20 năm đều là sự thật.
Xu Xu nhắm chặt mắt, che giấu nước mắt, nói khẽ: "Cái đó chơi không có gì hay đâu, tỷ hỏi cái này làm gì?"
Câu trả lời của nàng không giống như kiếp trước nữa, trái lại nàng muốn xem Tống Ngưng Quân này định lừa gạt nàng thế nào.
Nghe Xu Xu nói như vậy, Tống Ngưng Quân thở dài, đi đến bên cạnh Xu Xu ngồi xổm người xuống cầm tay nàng nói: "Chẳng qua ta có chút khó chịu, nhìn thấy bình ngọc trên cổ muội, nghĩ nó là vật của muội đeo từ nhỏ đến lớn, ta nghĩ muội mới chính là chính nữ của phủ Định Quốc Công, còn ta âm kém dương sai chiếm lấy vị trí của muội, hưởng thụ những vinh hoa phú quý này, còn muội từ nhỏ đến lớn cũng chỉ có một món đồ trang sức, trong lòng ta thật sự rất khổ sở, muội à, thật sự xin lỗi, người nên chịu khổ là ta, muội muội, muội yên tâm đi, sau này dù xảy ra chuyện gì, ta đều sẽ yêu thương muội, che chở cho muội, sẽ không để cho muội chịu thêm bất cứ uất ức nào nữa."
Xu Xu rũ mắt, không nói gì.
Tống Ngưng Quân nói xong, tháo chiếc vòng tay phỉ thúy màu xanh ngọc trong suốt vô cùng quý giá trên cổ tay mình xuống muốn đeo lên cổ tay Xu Xu, cười tít mắt nói với Xu Xu: "Muội muội à, chi bằng chúng ta trao đổi tín vật làm ước định, trở thành tỷ muội tốt cả đời, vòng ngọc này là món trang sức mà ta thích nhất, muội lấy chiếc bình ngọc nhỏ kia ra chúng ta trao đổi đi, có được không?"
Xu Xu ngước mắt nhìn về phía Tống Ngưng Quân.
Nhìn xem, mặc kệ nàng trả lời thế nào, trốn tránh không đáp thế nào thì Tống Ngưng Quân vẫn một mực lôi kéo đề tài về chiếc bình ngọc nhỏ kia, thậm chí giống như kiếp trước, khăng khăng muốn dùng vòng tay phỉ thúy đổi lấy chiếc bình ngọc nhỏ, cho nên ngay từ đầu Tống Ngưng Quân đã biết chiếc bình ngọc nhỏ trên người nàng là thần vật.
Tống Ngưng Quân nhất quyết muốn có được chiếc bình ngọc trên người nàng.
Chỉ sợ ngay từ đầu hẹn nàng đến hồ ngâm nước nóng là có ý đồ, muốn nàng để lộ ra chiếc bình ngọc nhỏ, nhân cơ hội lừa lấy đi chiếc bình ngọc nhỏ của nàng.
Vậy rốt cuộc làm thế nào Tống Ngưng Quân lại biết chiếc bình ngọc nhỏ này là thần vật? Ngay cả người đeo rất nhiều năm như nàng cũng không biết điểm thần kỳ của chiếc bình ngọc nhỏ nằm ở đâu thì sao Tống Ngưng Quân lại biết được?
Tống Ngưng Quân thấy Xu Xu không nói gì, cho rằng nàng đang do dự, tay cầm vòng tay phỉ thúy muốn đeo vào cổ tay Xu Xu.
Xu Xu không đợi Tống Ngưng Quân cầm tay nàng đã vội né tránh.
"Không cần." Xu Xu nói.
Tống Ngưng Quân ngẩn ra, đôi mắt nhìn Xu Xu có chút phiếm hồng: "Muội muội, muội đang trách ta sao? Ta chỉ muốn tốt với muội thôi, muốn bù đắp lại cho muội."
Xu Xu kìm nén cơn tức giận trong lòng, mềm giọng nói: "Muội chỉ cảm thấy tình cảm không phải dùng cách này để chứng minh, ở chung lâu ngày, tất có thể nhìn thấu lòng người, tình cảm cũng sẽ nảy sinh, không phải cứ trao đổi tín vật thì mới có được."
Nàng chịu sự chèn ép của dưỡng mẫu Tôn Thị ở thôn Thủy Hương quá nhiều cho nên tính cách mới trở nên ngoan ngoãn và nhút nhát, lúc trở lại phủ Định Quốc Công nàng cũng yếu đuối và nhút nhát như vậy, cho dù đã trải qua kiếp trước ly kỳ, nhưng bản tính của nàng vẫn còn hơi yếu đuối, cũng không thể đột nhiên bất hòa với Tống Ngưng Quân ngay được, Tống Ngưng Quân quá thông minh, lại còn có một bí mật mà nàng nhìn không thấu, hẳn là Tống Ngưng Quân dựa vào bí mật kia mới biết được chiếc bình ngọc nhỏ trên người nàng là thần vật.
Nàng phải cẩn thận hơn mới được.
Xu Xu không muốn kiếp này lại u mê hồ đồ mà chết như kiếp trước, nàng muốn sống thật tốt.
Nhưng Xu Xu thật sự rất chán ghét Tống Ngưng Quân, không muốn ở cạnh nàng ta thêm nữa, chỉ có thể đứng dậy day day trán nói: "Tỷ tỷ, có thể là do muội ngâm mình lâu quá nên đầu hơi choáng váng, muội về phòng nghỉ ngơi trước đã."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!