Ban đầu, Trân Châu cũng canh giữ ngoài đại điện. Nàng ấy và nhóm cung tỳ không thể vào đại điện, chỉ ở ngoài đình viện chờ.
Trân Châu là cung ty đáng tin cậy nhất của Xu Xu, không chỉ sinh hoạt ngày thường đều giao cho nàng ấy mà rất nhiều chuyện đều do Trân Châu tiếp nhận.
Mặc dù nàng ấy không biết chuyện điện hạ trúng cổ, nhưng dù sao cũng là người ngày thường hay chăm sóc thái tử và thái tử phi nên cũng đoán được một chút manh mối, y thuật của thái tử phi rất cao, cho dù bệnh nan y thì thái tử phi đều có thể chữa trị khỏi. Nhưng bệnh của thái tử lại càng ngày càng nặng, hơn nữa dạo gần đây thái tử phi còn nuôi rất nhiều cổ trùng, nàng ấy suy đoán có thể thái tử bị trúng cổ.
Tất nhiên chuyện này không thể nói lung tung ra ngoài.
Nàng ấy thấy bệnh tình của thái tử mỗi ngày một nặng hơn, cuối cùng cũng sẽ đến ngày này.
Nàng ấy đứng trong đình viện, đến lúc bầu trời tối đen, trong lòng cũng tràn đầy tuyệt vọng, nếu thái tử thực sự ra đi thì chỉ sợ thái tử phi…
Trân Châu không được phép nghĩ lung tung, vì bước chân vội vã của Linh Lung đang đi qua bên này đã cắt ngang dòng suy nghĩ của nàng ấy.
Linh Lung và Trân Châu đều là hai đại nha hoàn bên người lúc trước của Xu Xu, theo vào cung, đều là người Xu Xu tin cậy nhất.
Sau khi Linh Lung đi qua, sắc mặt có chút kỳ lạ, nhỏ giọng nói với Trân Châu: "Trân Châu tỷ, tỷ mau qua thư phòng xem một chút đi."
"Thư phòng làm sao vậy?" Lúc này làm sao Trân Châu có thời gian đi qua thư phòng chứ.
Linh Lung lo lắng nói: "Không biết vì sao con cổ trùng béo thái tử phi nuôi lại rơi xuống đất, hơn, hơn nữa khắp thư phòng đều là mùi thơm rất lạ lùng."
Trân Châu ngẩn ra, nàng ấy nhớ con cổ trùng béo kia, lúc trước mới đến nó còn chưa bằng ngón cái, bây giờ đã sắp bằng hai quả đấm tay nàng ấy rồi.
Hơn nữa vẫn được xem là cổ trùng, trong khoảng thời gian này thái tử phi đang nuôi cổ.
Nhưng Trân Châu nghĩ lúc này e là thái tử phi cũng sẽ mặc kệ cổ trùng béo, do dự một lúc, cuối cùng vẫn đi theo Linh Lung qua phòng thuốc xem sao.
Còn chưa đi vào trong phòng thuốc, Trân Châu đã ngửi thấy một mùi thơm lạ lùng nồng nặc.
Trân Châu kinh ngạc, đẩy thư phòng ra, đã thấy hộp gấm rơi trên mặt đất, còn có con cổ trùng béo kia đang động đậy, có vẻ như nó muốn ra ngoài.
Chuyện này thực sự quá bất thường, lại thêm mùi hương kỳ lạ khắp phòng, trong lòng Trân Châu luôn có cảm giác rất lạ. Nàng ấy cảm thấy dù thế nào thì cũng nên mang cổ trùng béo sang cho thái tử phi xem.
Trân Châu tùy tiện tìm cái tráp, bỏ con cổ trùng béo vào trong, lập tức chạy về phía tẩm cung thái tử phi.
Khoảng cách càng gần, mùi thơm lạ lùng kia lại càng nồng đậm.
Thậm chí Trân Châu có chút choáng váng đầu óc.
Lúc ôm cái tráp chạy đến tẩm cung, trong đại điện có tiếng khóc của Hoàng đế và Triệu quý phi.
Trong tẩm cung mơ hồ truyền đến tiếng khóc tuyệt vọng của thái tử phi.
Trong lòng Trân Châu hồi hộp, ôm cái tráp đứng ngoài đại điện, không biết làm thế nào cho phải, chẳng lẽ điện hạ đã…
Trân Châu do dự, cuối cùng vẫn ôm tráp quỳ xuống, dập đầu nói: "Nô tỳ Trân Châu cầu kiến thái tử phi, cổ trùng thái tử phi nuôi phát ra mùi thơm lạ lùng, nô tỳ không biết nên làm thế nào."
"Vào đi." Giờ phút này, tinh thần Thuận Hòa đế cũng rất hoảng hốt, thậm chí ông còn không nghe rõ Trân Châu đang nói gì.
Trân Châu ôm tráp lảo đảo xông vào trong tẩm cung, thái tử phi đang quỳ trên giường thất thanh khóc rống lên, người trên giường gần như không có chút động tĩnh gì.
Sắc mặt Trân Châu tái mét, cuối cùng vẫn ôm cái tráp qua nói: "Nương nương, cổ trùng béo có chút kỳ quái…"
Xu Xu làm sao nghe thấy được, giác quan của nàng như đã đi nơi khác, tim cũng không còn.
"Nương nương…" Trân Châu cũng khóc theo.
Cái tráp trong tay nàng ta đột nhiên rung động, hình như cổ trùng béo va chạm ở bên trong, Trân Châu vốn không ôm chặt, bị va chạm như vậy, cái tráp liền rơi trên mặt đất.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!