Đây là một thái tử điện hạ mà Xu Xu chưa từng thấy.
Trong lòng Xu Xu có chút bối rối, không phải sợ hãi mà là lo lắng, nếu tính tình của điện hạ thật sự thay đổi thì cho thấy lời nãi nãi nói đều là thật, loại cổ này quả thực có ảnh hưởng tới con người.
Xu Xu biết bây giờ không được sợ, vẫn chưa đến giây phút cuối cùng, nhất định có cách.
"Điện hạ, rửa mặt dùng bữa trước đi ạ."
Phó Liễm Chi đứng dậy, ra gian ngoài với Xu Xu, bên trong đã bày bàn ăn xong, Xu Xu nói với hắn: "Điện hạ rửa mặt trước đi."
Phó Liễm Chi đi vào tịnh phòng, lúc đi tới cạnh cửa thấy Xu Xu đang đứng trước bàn ăn nhìn hắn, hắn nói: "Qua đây."
Giọng điệu hắn xa lạ.
Tất nhiên Xu Xu cũng đi theo, nàng biết thường ngày hắn không chịu để cho đám cung tỳ ở gần, trước kia có gã sai vặt hầu hạ, từ lúc nàng gả qua đều là nàng đến hầu hạ.
Vào tịnh phòng, Phó Liễm Chi đứng cạnh bể tắm, Xu Xu bước tới giúp hắn cởi quần áo trên người.
Kinh mạch đỏ sậm được tạo thành vì sâu độc đã che kín lồng ngực, trông có chút đáng sợ, hốc mắt Xu Xu cay cay, hơi muốn khóc.
Sâu độc sẽ khiến người ta đau đến, thế nhưng hắn lại mang theo sâu độc ở lại biên thành một năm, thậm chí lên chiến trường giết địch, không biết hắn chịu đựng thế nào.
Xu Xu duỗi tay vuốt ve đường vân trên người điện hạ, đau lòng hỏi: "Có phải đau lắm không?"
Phó Liễm Chi không nói gì, chỉ rũ mắt nhìn Xu Xu, sau đó xoay người vào bể tắm.
Xu Xu mím môi, tiến vào bể tắm cùng, giúp hắn tắm rửa chà lau sau lưng, hai người không nói thêm điều gì.
Đợi đến khi hắn tắm gần xong, Xu Xu đang định lấy quần áo tới mặc vào cho hắn lại bị thái tử điện hạ kéo cánh tay, thoáng cái kéo vào bể tắm, ngã vào ngực hắn.
Đột nhiên ngã xuống khiến Xu Xu hơi hoảng sợ, nàng nắm chặt vạt áo của hắn.
Phó Liễm Chi cúi đầu nhìn nữ tử trong ngực.
Xu Xu ngước mắt, ánh mắt của hắn và nàng giao nhau, nàng không nhịn được khẽ rùng mình.
Đôi mắt của hắn không có bất kỳ biểu cảm nào, cũng không có nàng.
"Điện hạ…" Xu Xu đang định nói gì đó.
Nhưng Phó Liễm Chi đã hôn xuống.
Nụ hôn này khác biệt với trước giờ.
Vừa lạnh vừa mát…
Cơ thể Xu Xu run rẩy, bám chặt vào hắn.
Đợi đến khi nước trong bể tắm dần dần lạnh buốt, Phó Liễm Chi ôm người ra khỏi tịnh phòng trở về tẩm cung.
Ngay cả thức ăn đã chuẩn bị bên ngoài cũng không ăn.
Khi hai người trở lại tẩm cung, Phó Hạo trên giường đã không thấy tăm hơi, Xu Xu hơi sợ hãi, muốn ngồi dậy lại bị thái tử đè lại, hắn nói: "Nó có tẩm cung của mình."
Xu Xu lập tức hiểu câu này của điện hạ có ý gì.
Nàng mấp máy môi, định nói gì đó nhưng bị thái tử điện hạ chặn môi lại, đón lấy tất cả lời nói nuốt hết vào bụng.
Cả đêm không được nghỉ ngơi, sáng sớm hôm sau Xu Xu mới mệt mỏi ngủ thiếp đi, trên người nàng toàn là dấu hôn, da thịt của nàng quá mềm, cho dù hắn không cố ý nhưng trên người nàng vẫn có không ít dấu vết.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!