Một thiếu niên khác nói: "Sợ là khó có thể khuất phục, hẳn đã được bốn năm tuổi, nhìn nó cũng thật hung hãn."
Chỗ Xu Xu và Thôi thị đừng hơi khuất ở sau.
Đã nghe được rõ, tới gần hơn còn có tiếng nữ quyến phát ra tiếng kinh hô, "Đây là cái gì?"
"Trên người còn có vết máu, là bị thương sao? Nhìn có chút đáng thương, nhưng mà hơi hung dữ…."
Tống Ngưng Quân đã đi theo mấy người bạn của nàng ta đi tới phía trước.
Thôi thị thì thầm với Xu Xu, "Xu Xu, con có thể đi cùng tỷ tỷ tới trước xem náo nhiệt, nhưng đừng đi xa quá."
Xu Xu lắc đầu, "Mẫu thân cứ mặc con".
Nàng không có hứng thú với trò chơi đó.
Tiết thị là một người thích vui, lúc này đứng ở đằng sau không thấy màn biểu diễn ở trước, giống như không thỏa mãn.
Kéo cánh tay Xu Xu và Thôi thị dịch lên phía trước.
Thôi thị biết tính bạn mình, bất đắc dĩ đi theo.
Xu Xu cũng bị dắt tiến lên.
Vóc dáng Tiết thị cao, đã nhanh chóng len qua đám người đông đúc, lôi kéo hai người đi lên đầu tiên.
Trước mắt Xu Xu là một hồ nước lớn, liễu rủ bên hồ, ở cạnh bờ hồ có một lồng sắt cao, bên trong có một con thú nhỏ nằm úp sấp. gầy trơ cả xương, da lông hỗn độn, màu lông hơi vàng nhạt, cái đuôi ngắn, tai thính dựng đứng giữa một chỏm lông đen, con mắt màu vàng, nhìn qua giống như một con mèo khổng lồ.
Thú nhỏ này thật sự giống mèo.
Đời trước Xu Xu không biết thứ này, không biết quan lớn hiển quý trong kinh thành đều thích thuần dưỡng mấy mãnh thú, mãnh thú trời sinh hung dữ lại không dễ dàng để thuần hóa.
Khi đó cũng chỉ nghĩ mấy người mới ngẫu nhiên thuần hóa vì rất cưng chiều.
Giống như Tống Ngưng Quân, nàng ta cũng từng lên rừng kiếm được một con báo đen nhỏ về.
Ban đầu là báo con, Tống Ngưng Quân còn lừa lấy bình ngọc của nàng, mỗi ngày nhỏ một giọt cam lộ, cam lộ hoàn toàn thu phục được con báo đen kia.
Thục Vương điện hạ cũng nuôi một con hổ trắng, ngay trong phủ Thục Vương.
Con hổ trắng kia cũng đã một tuổi, uy phong lẫm liệt, nghe nói là khi Thục Vương điện hạ giết địch đã giải cứu được con hổ con.
Cho dù là như thế, con hổ trắng này cũng rất khó thuần phục, Thục Vương điện hạ mất hơn nửa tháng mới có thể thuần phục được nó.
Bên tai toàn là những tiếng nữ tử hoảng sợ, "Nó thật hung dữ, trên người đều là vết máu, nhìn giống như là muốn cắn người."
Thiếu niên giọng như vịt kia lập tức nói: "Cũng không phải như vậy, mấy tiểu cô nương các người cách nó xa chút, nó đã làm vài người bị thương, không phục quản giáo, tiểu súc sinh, nếu còn dám đả thương người, vậy thì đánh chết nó, biểu ca, huynh cảm thấy như thế nào?"
Thiếu niên giọng như vịt là Lạc Dật, tiểu nhi tử của Tào Quốc Công Lạc Thuần.
Biểu ca trong miệng hắn chính là Thục Vương điện hạ.
Thục Vương mặt một thân cẩm phục màu đen, mặt trên là hình thêu, bên hông thắt đai ngọc, vóc người cao lớn, tóc gọn gàng, mặt như quan ngọc, tôn quý vô song.
Chỉ đứng nghiêm mặt ở một chỗ cũng có thể làm đám cô nương đỏ mặt.
Hai gò má Tống Ngưng Quân cũng ửng đỏ.
Thục Vương không nói gì, chỉ nhìn con thú nhỏ kia.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!