Phủ Tào Quốc Công Lạc gia là nhà mẹ đẻ của cố Nguyên hậu.
Khi Đương kim Thánh thượng chưa đăng cơ, vẫn còn là Hoàng tử, tiên đế chưa lập thái tử, Thánh thượng khi đó làm hoàng tử đã cưới trưởng nữ Lạc Bạch Thu của phủ Tào Quốc Công Lạc gia làm hoàng phi.
Lạc Bạch Thu khi sinh Phó Lệ Mô vì khó sinh mà chết, khi đó Thánh thượng vẫn chưa đăng cơ.
Thánh thượng đăng cơ khi trưởng tử Phó Lệ Mô ba tuổi, sau đó đã truy phong cho cố thê tử, cũng không lập hậu.
Tào Quốc Công Lạc gia là quốc cữu gia của Thánh thượng, địa vị không cần phải nói cũng biết là vô cùng tôn quý.
Lạc gia đoan chính, cũng không có thói hư tật xấu, là tấm gương cho các đại thế gia, nhưng, mấy thế gia kết giao có thật tâm hay là giả ý cũng không ai rõ được.
Dù sao Lạc gia tuy là phủ Quốc Công, còn là mẫu gia của Hoàng trưởng tử, Thánh thượng còn có những hoàng tử khác, lại càng không lập thái tử, mấy thứ đấu tranh đảng phái rắc rối phức tạp, Lạc gia cũng bất đắc dĩ bị cuốn vào đó.
Lạc Thuần là huynh trưởng của Lạc Bạch Thu, cũng là chủ phủ Tào Quốc Công Lạc gia.
Thuở nhỏ ông và muội muội Lạc Bạch Thu tình cảm rất tốt, khi Lạc Bạch Thu mất vì khó sinh đã nói với ông, hoàng gia vô tình, xin ông bảo vệ cho Phó Lệ Mô.
Cho nên đứa nhỏ này coi như là được ông nuôi lớn, nhưng không biết tại sao trưởng tử lại lạnh lùng ham chiến, tính tình cổ quái, có khi ngay cả lời ông nói cũng không nghe.
Nhưng Lạc Thuần không thể không quản đứa nhỏ này, ông cơ hồ đã coi Thục Vương Phó Lệ Mô như ruột thịt, đứa nhỏ này giờ đã mười tám, ngay cả việc hôn nhân cũng chưa định, ông cũng buồn rầu.
Vì thế mới để phu nhân chuẩn bị yến tiệc này, mục đích chính là muốn tìm một người cho Phó Lệ Mô... ...
Trong lòng Thôi thị cũng hiểu rõ chuyện này.
Nhưng bà biết Xu Xu và Quân nhi đi cũng chỉ làm nền, hai người tuổi tác đều còn nhỏ.
Huống chi tính tình Thục Vương không tốt, bà cũng không hy vọng hai nữ nhi của mình bị nhìn trúng.
Sáng sớm hôm sau, Xu Xu rời giường, hôm nay phải tới phủ Tào Quốc Công dự tiệc, không thể qua viện của tổ phụ rèn luyện, bằng không sẽ không kịp.
Xu Xu cảm thấy thật đáng tiếc, nàng tình nguyện ở trong nhà rèn luyện đọc sách.
Thật ra nàng không có hứng thú với mấy yến hội của mấy gia tộc thế gia này, nhưng không hứng thú cũng phải đi, đây là quy củ của thế gia, mấy thứ giao tế xã giao này không thể thiếu được.
Xu Xu rửa mặt chải đầu thay đồ, hôm nay ra ngoài dự tiệc, đương nhiên phải mặc long trọng hơn nhiều.
Trung y bằng lụa trắng, váy dài viền vàng có thêu hoa mai trắng nhẹ nhàng như mây khói .
Giờ đã là tháng chín, thời tiết có chút lạnh, có thể còn phải tới vườn ngắm hoa, Xu Xu lại mặc thêm một kiện áo lông cừu trắng dệt hoa lan.
Búi tóc xong, Xu Xu chọn một bộ diêu bảo thạch khảm bạch ngọc dương chi, rất xứng với đôi bông tai bạch ngọc mà lần trước Thôi thị đã đưa Xu Xu, còn có vòng tay bạch ngọc dương chi.
Không đeo thêm trang sức gì nữa, trang điểm đơn giản.
Xu Xu ngồi trước gương đồng, trong gương là hình dáng trắng trẻo nhỏ xinh, khuôn mặt như đóa phù dung, làn da nõn nà, những ngón tay nhỏ dài mềm mại nổi bật thậm chí còn trắng hơn so với vòng tay bạch ngọc trên cổ tay.
Trân Châu ngơ ngác nhìn hình ảnh cô nương nhà mình trong gương đồng, cảm giác không dám thở mạnh, sợ quấy nhiễu tiểu mỹ nhân trong gương.
Xu Xu qua viện Thôi thị ăn sáng.
Nhìn thấy Xu Xu, Thôi thị và Tống Ngưng Quân có chút ngây người, cẩn thận nhìn hình dáng Xu Xu kinh động đến trời đất.
Tống Ngưng Quân cảm thấy có chút buồn, nhưng vẫn gọi Xu Xu mau lại ăn sáng.
Thôi thị cũng tán thưởng một tiếng, "Bảo bối của nương hôm nay thật sự rất đẹp."
Ăn sáng thì chỉ nên ăn một chút, không thể ăn quá no, để tránh vừa đến dự tiệc đã cần đi nhà xí, có chút chướng tai gai mắt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!