Chương 3: (Vô Đề)

Edit + Beta: Anky 

Lục Quýnh trợn mắt, "Đại ca của tôi, cái này cậu không hiểu sao? Con gái đều thích búp bê gấu bông!"

Phó Tranh bày tỏ hoài nghi nhìn hắn một cái, đột nhiên hỏi: "Cậu vừa mới nói, sinh nhật cô ấy bao lâu nữa đến?"

Mặt Lục Quýnh đầy cảnh giác, "Cậu làm gì? Muốn cướp nữ thần của tôi?!!"

Phó Tranh: "Cậu cảm thấy một người duyệt qua vô số cô gái như cậu thích hợp với loại học bá thanh thuần người ta sao?"

Lục Quýnh trừng mắt, "Tôi không thích hợp, lẽ nào cậu thích hợp?"

Phó Tranh chơi di động, cười khẽ một tiếng.

Lục Quýnh: "... Mẹ kiếp! Cậu thật sự vừa ý??"

...

Chu Tương Tương lần này đến kỳ đèn đỏ, một tuần trước đã bắt đầu ngâm chân, uống nước gừng, cho nên không có đau lắm, ít nhất không giống lần trước đau đến ngất đi.

Buổi trưa tan học, bạn tốt Hạ Hoan Hoan hỏi cô có muốn mang cơm đến phòng học cho cô không, cô lắc lắc đầu, từ trên ghế đứng lên, "Lần này tớ không đau lắm, có thể tự mình đi căn tin."

Hạ Hoan Hoan liền cao hứng trở lại, "Vậy là tốt rồi! Tớ thật sự sợ ăn cơm một mình."

Chu Tương Tương cười cười, hai người cầm lấy hộp cơm tay nắm tay đi về hướng căn tin.

Vừa mới tan học một chút, chính là thời điểm căn tin người đông nghìn nghịt.

"Trời ạ, chờ tới lượt chúng ta, thức ăn ngon cũng hết sạch rồi!" Hạ Hoan Hoan oa oa kêu thảm thiết. Mỗi lần đều muốn xông vào căn tin trước nhất, nhưng mà có lòng lại không đủ lực.

Chu Tương Tương đứng ở đằng sau, vẫy tay với Hạ Hoan Hoan, "Hoan Hoan mau tới xếp hàng."

Hạ Hoan Hoan hướng về phía một hàng xếp dài nhìn quanh một vòng, đột nhiên trông thấy đằng trước có bóng dáng quen thuộc, mắt bỗng dưng sáng ngời, chạy đến trước mặt Chu Tương Tương, kích động bắt lấy tay cô, "Tương Tương mau! Lâm Tây Nham ở phía trước!"

Nói xong liền túm lấy Chu Tương Tương từ trong hàng dài đi ra.

Khí lực Hạ Hoan Hoan lớn, Chu Tương Tương bị cô ấy túm lấy chạy về phía trước, tránh cũng tránh không khỏi, chỉ trong nháy mắt đã chạy đến trước mặt Lâm Tây Nham.

Lâm Tây Nham lớn lên nhã nhặn, mang kính gọng đen, vừa nhìn thấy Chu Tương Tương, đôi mắt chợt sáng lên, "Tương Tương, khéo vậy à, cậu cũng tới ăn cơm."

Chu Tương Tương cười xấu hổ, "Ừ... Đúng vậy."

Đến căn tin không ăn cơm thì làm gì nhỉ?

Hạ Hoan Hoan cầm hộp cơm, tiến lên phía trước, mắt lấp lánh nhìn Lâm Tây Nham, "Bạn học Lâm, đằng sau quá nhiều người, bụng Tương Tương không thoải mái lắm, có thể để chúng tớ, chút thôi, chen vào đứng chung không?" Hạ Hoan Hoan xoa đầu ngón tay khoa tay múa chân ý là một chút thôi.

Lâm Tây Nham vừa nghe thấy Chu Tương Tương không thoải mái, lập tức khẩn trương lên, "Tương Tương, cậu sao vậy? Nơi nào không thoải mái? Uống thuốc chưa?"

"... Uống, uống..."

Lâm Tây Nham trực tiếp cầm lấy hộp cơm trong tay Chu Tương Tương, "Cậu ngồi đây đi, tớ lấy giúp cậu rồi mang lại là được rồi."

Chu Tương Tương: "Này..."

"Vậy cảm ơn bạn học Lâm! Chúng ta đi giành chỗ ngồi trước nha!" Hạ Hoan Hoan vội vàng đem hộp cơm của mình đặt vào tay Lâm Tây Nham, sau đó liền dắt lấy Chu Tương Tương đi tìm chỗ ngồi.

Mùa hè nóng bức, Hạ Hoan Hoan tìm một vị trí mát mẻ, Chu Tương Tương đi theo ngồi xuống, tầm mắt vẫn luôn nhìn qua bên phía Lâm Tây Nham.

Hạ Hoan Hoan cầm khăn giấy lau bàn, vừa lau vừa nói: "Đừng nhìn nữa, bạn học Lâm lấy cơm xong sẽ tới tìm chúng ta."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!