Edit: Phưn Phưn
Beta: Đại Bàng
Chu Tương Tương có chút buồn bực với Phó Tranh, da mặt quá dày.
Vất vả lắm mới đẩy được anh lên lầu, xoay người chuẩn bị trở về phòng học.
Nhưng trong nháy mắt xoay người lại, cả người cô hoàn toàn cứng đờ, từ đầu đến chân đều lạnh.
"Vương... Thầy Vương..." Theo bản năng Chu Tương Tương siết chặt đồng phục, giọng nói run rẩy.
Dưới lớp kính dày của chủ nhiệm lớp là đôi mắt tràn ngập sự thất vọng đối với Chu Tương Tương.
Chu Tương Tương xấu hổ không dám đối mặt với thầy giáo, sít sao cắn môi.
Chu Tương Tương học giỏi từ nhỏ, các giáo viên đã từng dạy cô, không có ai là không thích cô, chưa từng có giáo viên nào dùng ánh mắt như vậy nhìn cô. Thất vọng, phẫn nộ, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.
Chu Tương Tương cúi thấp đầu, nước mắt đảo quanh ở hốc mắt.
Thầy Vương trầm mặc nhìn cô trong chốc lát, giọng nói vô cùng nghiêm khắc, "Cùng thầy đến văn phòng!"
Chu Tương Tương cúi đầu đi theo sau lưng thầy giáo vào văn phòng.
Đi vào, thầy Vương vỗ mạnh xuống bàn, tức giận trừng mắt nhìn Chu Tương Tương, "Chu Tương Tương! Em làm cho tôi thật thất vọng!"
Thầy Vương nổi giận, trong phòng làm việc các giáo viên không có lớp đều xoay đầu qua nhìn.
Mọi người đều cảm thấy có chút kỳ lạ. Thầy Vương nổi giận với học sinh không phải mới lần một lần hai, nhưng kỳ lạ ở chỗ, đối tượng lần này lại là Chu Tương Tương, học sinh hằng năm đều được hạng nhất.
Chu Tương Tương hổ thẹn cúi thấp đầu, hai tay siết chặt lấy vạt áo đồng phục.
"Chu Tương Tương, tôi đã dạy em từ sơ trung*, nhiều năm như vậy, việc học tập của em đều không làm tôi phải nhọc lòng, giao du với nam sinh vẫn luôn rất có chừng mực, là một cô bé tốt có lòng tự trọng không ngừng vươn lên. Tôi luôn kỳ vọng cao vào em, không chỉ có tôi, toàn bộ trường học đều kỳ vọng vào em, bồi dưỡng em trở thành sinh viên tương lai của Thanh Hoa Bắc Đại! Còn em, em báo đáp trường học báo đáp những thầy cô tín nhiệm em như vậy sao?
Đương nhiên, tôi cũng biết, tuổi này của các em, là lúc của tình yêu đầu đời, tâm tư ngây thơ của thiếu nam thiếu nữ các em, tôi cũng có thể hiểu được. Nhưng phải đúng mực, phải biết tự kiềm chế! Kiềm chế kiềm chế là cái gì, em có hiểu không? Em nhìn xem hiện tại là lúc nào rồi! Qua mấy tháng nữa, lập tức lên lớp mười hai, trong thời điểm mấu chốt như này, em lại dám cùng Phó Tranh ở bên nhau!
Phó Tranh là ai hả? Cả ngày ăn không ngồi rồi không có lý tưởng, em đi theo loại người như vậy, có được kết quả tốt không? Cậu ta có thể mang đến năng lực gì cho em hả?! Còn dám cùng cậu ta ở trường học công khai anh anh em em, các em đem trường học trở thành nơi nào hả? Tôi thấy quả thực em không biết cái gì gọi là xấu hổ!"
(sơ trung*: Trung học cơ sở)
"Thầy Vương, em sai rồi..." Chu Tương Tương da mặt mỏng, trong nháy mắt nước mắt bừng lên, cả người không kìm nổi run lên.
Thầy Vương đen mặt liếc mắt trừng Chu Tương Tương một cái, không phản ứng với cô, tháo mắt kính xuống, đau đầu xoa thái dương.
Văn phòng cực kỳ yên tĩnh.
"Thầy Vương, em sai rồi... Em thật sự sai rồi..." Mấy chữ không biết xấu hổ, như lưỡi dao đâm vào lòng Chu Tương Tương, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống.
Thật lâu sau, thầy Vương rốt cuộc ngẩng đầu lên, giọng nói đã trở nên bình tĩnh, "Ngày mai kêu phụ huynh lên đi."
Chu Tương Tương sợ tới mức sắc mặt trắng bệch, không ngừng lắc đầu, "Không... thầy Vương, không cần, không cần mời phụ huynh đâu ạ, em xin thầy..."
Gia giáo Chu Tương Tương rất nghiêm khắc, từ nhỏ đến lớn, ba mẹ chỉ yêu cầu cô một việc duy nhất, chính là học hành thật tốt.
Chu Tương Tương khi còn nhỏ, gia cảnh cũng không tốt. Ba là thợ hồ, mẹ làm ở nhà máy sản xuất dây chuyền, bởi vì chính mình không có văn hóa, cũng nếm được không có văn hóa sẽ khổ sở, cho nên đặc biệt hy vọng con gái có thể học tập thật tốt, tương lai trở nên nổi bật, không phải bị người khác xem thường, không cần giống bọn họ vất vả kiếm sống.
Cho dù hiện tại làm kinh doanh, trong nhà điều kiện tốt hơn chút, nhưng ông bà Chu vẫn yêu cầu nghiêm khắc với Chu Tương Tương. Đối với bọn họ mà nói, hiện tại số tiền kiếm được, mỗi một đồng đều là dùng mồ hôi đổi lấy, lúc ấy vừa mới gây dựng sự nghiệp, hai vợ chồng đẩy xe bánh đi khắp đường và ngõ hẻm, bất luận trời lạnh hay nóng, dùng một cái nồi bánh để kiếm sống.
Hiện tại quy mô lớn hơn, mở công ty thực phẩm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!