Chương 22: Cậu... đừng sát lại gần tôi như thế

Edit: Phưn Phưn

Beta: Đại Bàng

🥕🥕🥕🥕🥕🥕🥕

Từ trường học đi ra, thời tiết nóng gay gắt.

Chu Tương Tương sợ đang trên đường thì sét đánh, đi rất nhanh.

Phó Tranh vốn còn muốn cùng cô chậm rãi tản bộ, đi dưới trăng hàn huyên một chút về lý tưởng nhân sinh, kết quả nha đầu kia chỉ lo vùi đầu, một lát sau đã bỏ xa anh.

Phó Tranh nổi cáu, hai ba bước đuổi theo, kéo lấy cánh tay Chu Tương Tương, trừng mắt nhìn cô nói: "Cậu chân ngắn chạy nhanh như vậy làm cái gì?!"

Chu Tương Tương sững sờ, "Cậu... Sao cậu lại mắng tôi?"

"Không có mắng, chỉ nói sự thật mà thôi."

"Cậu..." Chu Tương Tương trừng mắt nhìn anh, giận đến nỗi ngực khó chịu. Người này không thể cho cô thoải mái một chút được à.

"Phó Tranh, cậuphiền muốn chết!" Chu Tương Tương vừa mắng vừa nhịn không được, hung hăng đạp anh một cước.

Phó Tranh đeo giày chơi bóng màu trắng trong nháy mắt in xuống dấu giày đen, lập tức kêu la, "Nè nè, Chu Tương Tương, giày mới đó!"

Chu Tương Tương mím môi, mắng anh, "Đáng đời!"

"Không được, về nhà cậu phải giặt sạch cho tôi."

"Cậu nghĩ hay nhỉ?" Chu Tương Tương tức giận trừng mắt nhìn anh.

Ai thèm giặt giày thối của cậu!

Chu Tương Tương kỳ thật cũng không tính quá thấp, cao 1m62, đối với người phương nam coi như là vóc dáng trung bình. Chỉ là Phó Tranh quá cao, cô đứng bên cạnh anh chỉ cao tới ngực của anh.

Phó Tranh thấy Chu Tương Tương tức giận đến đỏ mặt, nhịn không được cười, tay phải ôm lấy bả vai cô, cười nói: "Nha đầu này, mới bị chọc có xíu đã tức giận như vậy? Chân ngắn thì sao chứ? Tôi thì thích chân ngắn nha, cậu không biết người cao thì xui xẻo sao? Chính là dạng như chúng tôi."

Phó Tranh nhướng mày, trong mắt vui vẻ, đặc biệt ái muội.

Anh khẽ cúi người, tiến đến gần Chu Tương Tương.

Trong nháy mắt hô hấp ấm áp phả lên hai gò má Chu Tương Tương, nóng đến nổi làm tim cô run lên, tim bỗng dưng đập nhanh...

Cô bối rối quay đầu đi, tim đập nhanh đến không thể tự đè nén, "Cậu... Cậu đừng dựa vào tôi gầnnhư thế..."

Bộ dạng Chu Tương Tương hoảng loạn, bị Phó Tranh nhìn ở trong mắt.

Ánh mắt càng hiện rõ sự thích thú, khóe miệng cong đến mức muốn dạt luôn khỏi phạm vi khuôn mặt anh tuấn, "Cậu căng thẳng cái gì? Sợ tôi ăncậu?"

Thân thể anh nghiêng về phía trước, dựa vào Chu Tương Tương cực kỳ gần, dường như chỉ một giây sau, môi sẽ chạm vào môi Chu Tương Tương...

"A! Cậu... Cậu đừng có sát lại như thế!" Lúc môi Phó Tranh sắp dán lên môi Chu Tương Tương, Chu Tương Tương bị hù dọa thét chói tai một tiếng, đẩy mạnh Phó Tranh ra, giống như con thỏ chạy thật nhanh về phía trước.

Phó Tranh nhìn bóng dáng Chu Tương Tương chạy trối chết, cười giễu cợt

Nha đầu nhỏ này, tại sao lại đơn thuần như vậy?

Phó Tranh và Chu Tương Tương vừa mới thân mật, đúng lúc bị Đường Hân Trúc mới vừa từ trường học đi ra bắt gặp.

Thôi Tiểu Hoa vì Đường Hân Trúc bất bình, nói: "Chu Tương Tương nàythật đúng là dầu muối không thấm, ban ngày đã cảnh cáo cô ta như vậy, lại còn dám đi gần Phó Tranhnhư thế!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!