Chương 21: Anh như vậy, có tư cách gì thích Chu Tương Tương?

Edit: Phưn PhưnBeta: Đại BàngChu Tương Tương chạy ở phía trước, Phó Tranh chân dài, hai ba bước đã bắt kịp cô, cánh tay dài ôm lấy cổ cô. Chu Tương Tương ngẩng đầu, Phó Tranh rủ mắt xuống, cong môi cười, "Chạy cái gì? Tôi còn có thể ăn được cậu sao?"

Phó Tranh nhìn Chu Tương Tương, ánh mắt không dời, trong mắt đều là vui vẻ trêu chọc.

Phó Tranh lớn lên vô cùng đẹp mắt, Chu Tương Tương nhìn con mắt anh tỏa sáng, đột nhiên bối rối tim đập nhanh, phản xạ có điều kiện muốn đẩy Phó Tranh đang ôm cô ra, "Cậu buông tôi ra!"

Phó Tranh không buông, ôm cô chặt hơn, sự vui vẻ trong ánh mắt càng rõ hơn, thấp giọng nói: "Tôi không bỏ ra đâu."

Chu Tương Tương bỗng nhiên dừng lại, mặt lập tức đỏ lên, dùng sức đẩy anh, "Cậu đừng làm loạn nữa!"

Chu Tương Tương vừa giận vừa xấu hổ, mặt nghẹn đến đỏ bừng, Phó Tranh nhìn thấy cười rộ lên, dùng sức xoa đầu cô, "Chu Tương Tương, cậu cứ việc câu dẫn tôi đi, đến ngày nào đó tôi không nhịn được thật sự sẽ ăn cậu."

Tiểu nha đầu này tức giận lại có thể câu dẫn người khác như thế.

Chu Tương Tương trong lòng giật mình, mặt càng ngày càng đỏ.

Cô nghiêng mặt qua, ấp úng nói: "Cậu... Cậu đừng có nói bậy."

Phó Tranh cười rộ lên, "Không có nói bậy."

Thật sự muốn ăn cô.

Mấy người anh em đi phía sau.

Lục Quýnh thấy Phó Tranh ôm nữ thần của cậu, tức tối nghiến răng, "Cuộc đời này của lão tử chưa từng thấy cậu ấy cười phóng túng đến như thế!"

....

Chu Tương Tương hao phí sức lực cũng không thoát khỏi Phó Tranh, mệt mỏi không chịu được, dứt khoát cam chịu số phận.

Trong lòng tức giận nghĩ —— Là ai đã nói ở trường học sẽ làm bộ coi như không quen biết cô? Tại sao cô lại cảm thấy, người này giống như sợ người khác không biết rõ hai người bọn họ có quen biết.

Phó Tranh là hot boy, đi đến chỗ nào đều trở thành đối tượng bị chú ý.

Cả một đường đi, Chu Tương Tương cảm giác mình đã thành cái cây, trên đường vô số nữ sinh đem ánh mắt đóng đinh trên người cô.

Cái tên này, rõ ràng là đang cố ý gây thù hằn cho cô mà!

Đi thêm mấy phút, Phó Tranh dẫn Chu Tương Tương đến chỗ Tống Nhiễm vừa mới ăn cơm.

Vừa mới bước vào, có nữ sinh đẩy Đường Hân Trúc một cái, hạ thấp giọng nhắc nhở, "A Trúc, Phó Tranh tới."

Đường Hân Trúc ngẩn ra, quay đầu lại, liền thấy Phó Tranh ôm vai Chu Tương Tương đi tới.

"Phó Tranh ——" Đường Hân Trúc theo bản năng đứng lên, gọi anh.

Ánh mắt rơi trên người Chu Tương Tương, lạnh buốt thấu xương. Chu Tương Tương nhìn cô ta, nhớ đến cái tát lúc sáng, vô ý thức muốn tách ra. Phó Tranh ôm cô không buông, lấy một loại tư thế cực kỳ bá đạo che chở cô. Hai mắt bén nhọn liếc Đường Hân Trúc một cái, không nói gì. Một tay ôm lấy Chu Tương Tương, một tay lười biếng bỏ vào trong túi quần. Ánh mắt quét một vòng trong tiệm, khẽ nhếch cằm, nói với Chu Tương Tương, "Đi qua bên kia ngồi."

Nói xong liền trực tiếp vòng qua Đường Hân Trúc, ôm Chu Tương Tương đi qua. Đường Hân Trúc cứng đờ người đứng ở đó, mặt trắng như tờ giấy. Lúc Lục Quýnh đi ngang qua cô ta, khẽ thở dài. Phó Tranh chọn một cái bàn lớn có thể ngồi bảy tám người. Anh và Chu Tương Tương, Lục Quýnh, Lâm Khê, Thẩm Nhất, năm người ngồi, chỗ còn rất rộng. Chỉ là, rõ ràng chỗ còn rộng như vậy, Phó Tranh lại cứ muốn cùng Chu Tương Tương ngồi chen chúc nhau. Chu Tương Tương bị anh chen lấn sắp dán lên trên vách tường, không thể nhịn được nữa, "Phó Tranh, cậu ngồi xa ra một chút được không?"Phó Tranh mặt không chút thay đổi, "Không được!"Nha đầu này dám ghét bỏ anh? Lâm Khê bật cười khúc khích, "Chị dâu đang thẹn thùng à? Cứ coi chúng em như không khí là được."Chu Tương Tương trừng lớn đôi mắt, "Cậu... Cậu đừng kêu bậy bạ..."Chu Tương Tương mắc cỡ nóng mặt, những người bạn của Phó Tranh đều là những người thế nào vậy? Phó Tranh không phản bác, khóe miệng câu dẫn tươi cười, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng của Chu Tương Tương, trong lòng thích thú lạ kì. Đường Hân Trúc quay đầu lại, thấy Phó Tranh và Chu Tương Tương ngồi gần sát, trái tim đau nhức như bị người đâm một đao. Cô ta cắn chặt môi, ánh mắt tràn đầy căm ghét nhìn Chu Tương Tương. Cô ta và Phó Tranh có hôn ước từ nhỏ, anh là vị hôn phu của cô ta, nhưng bây giờ ở trước mặt cô ta cùng một chỗ với cô gái khác, thế này thì cô ta còn mặt mũi nào mà nhìn người khác chứ? Đường Hân Trúc bấu chặt lòng bàn tay, không thể nhịn được nữa, đi tới, "Phó Tranh, cậu đi ra đây chúng ta nói chuyện một chút."Phó Tranh dựa lưng trên vách tường, ngắm nghía bật lửa trong tay, nghe vậy, lười biếng nâng mí mắt, miễn cưỡng nói: "Tôi với cô rất quen thuộc sao? Tại sao tôi phải nói chuyện với cô?"Anh hoàn toàn không để Đường Hân Trúc vào mắt. Đường Hân Trúc không nghĩ tới anh có thể trả lời cô ta như vậy, trong lúc nhất thời hết sức khó xử, khuôn mặt đỏ bừng. Nhưng cô ta vẫn không đi, đôi mắt nhìn Phó Tranh, "Được, cậu không ra, vậy chúng ta ở chỗ này nói!"Hôm nay cô ta nhất định phải nói rõ ràng, Đường Hân Trúc cô là vị hôn thê của Phó Tranh, tất cả mọi người không thể nhúng chàm anh! Cô ta nói xong, chuẩn bị ngồi xuống chỗ bên cạnh Phó Tranh.

Phó Tranh lạnh mặt liếc cô ta một cái, đột nhiên, duỗi đôi chân dài trực tiếp đá văng ghế trước mặt Đường Hân Trúc ra.

Đường Hân Trúc thiếu chút nữa ngồi xuống, nghe thấy một tiếng "Ầm" vang lên, cô ta bị dọa sợ sắc mặt trong nháy mắt trắng bệch, vội vàng đỡ cái bàn để đứng vững, "Phó... Phó Tranh, cậu có ý gì?"

Mắt Phó Tranh lạnh lẽo nhìn chằm chằm cô ta, "Ai cho cô cái tư cách ngồi bên cạnh tôi?"

"Cậu..."

"Cút!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!