Edit + Beta: Anky
"Tương Tương, khoảng thời gian này con cứ an tâm ở đây, có cần gì, cứ nói với chú, ngàn vạn không nên khách khí."
Con người chú Phó rất tốt, từ khi cô bắt đầu vào nhà, luôn rất nhiệt tình hỏi han cô.
Chu Tương Tương rất cảm kích, gật đầu mỉm cười, "Cảm ơn chú."
Cha của Chu Tương Tương và Phó Chấn Sơn là bạn tốt.
Việc làm ăn của Chu Hoa Lâm và vợ vừa mới bắt đầu ở nước ngoài, bận tối mày tối mặt, không có thời gian chăm sóc cho con gái, liền đưa con đến nhà bạn tốt ở tạm vài ngày.
Phó Chấn Sơn giúp Chu Tương Tương mang theo rương hành lý vào nhà, quay đầu lại hỏi quản gia dì Dung, "Thiếu gia có gọi điện thoại không? Không phải đã nói với nó hôm nay có khách đến sao? Sao vẫn chưa trở về?!"
Nhắc tới đứa con trai không biết cố gắng của mình kia, giọng nói Phó Chấn Sơn thật không tốt.
Chu Tương Tương trầm mặc không lên tiếng. Nghe ba ba nói, chú Phó có người con trai, cùng học một khóa với cô.
Dì Dung vội vàng nói: "Ông chủ, đã gọi, cậu chủ... cậu chủ hắn..."
...
Sinh nhật 18 tuổi của Lục Quýnh, ở hội sở M. R bao hết một phòng, hẹn cả đám anh em tốt đến ăn mừng.
Trên mặt bàn xếp một đống chai rượu.
Phó Tranh lại thua bài, Lục Quýnh đem rượu rót đầy cho hắn, "Tranh ca, hôm nay cậu có chuyện gì à? Không có tâm trạng sao?"
Phó Tranh nghĩ đến về sau trong nhà có thêm một cô gái, phiền chịu không nổi, ngửa đầu uống một ngụm rượu rồi khó chịu ném, âm thanh "Loảng xoảng", cái ly ngã trên mặt bàn bằng thủy tinh.
"..." một khi Phó Tranh phát hỏa, trong phòng bao nháy mắt an tĩnh lại, mọi người hai mắt nhìn nhau, không ai dám lên tiếng.
Phó Tranh dựa lưng vào ghế sô pha, bực bội kéo kéo cúc áo sơ mi, từ trong túi quần lấy ra điếu thuốc, bật lửa, hút hai cái.
Thấy mọi người đều nhìn chằm chằm hắn, nhíu mày, "Đều nhìn tôi làm gì, nên làm gì thì làm đó đi."
Phó Tranh vừa lên tiếng, mọi người mới ầm ĩ trở lại, nên đánh bài thì đánh bài, nên uống rượu thì uống rượu.
Lục Quýnh ngồi vào bên cạnh Phó Tranh, hiếu kỳ hỏi: "Chuyện gì thế? Ai dám chọc tức Tranh gia cậu thành dạng này?"
Phó Tranh hừ lạnh một tiếng, "Còn có thể là ai, cha tôi đấy!"
Phó Tranh rất chán ghét con gái, lão cha hắn lại hết lần này tới lần khác mang một tiểu nha đầu trở về quấy nhiễu hắn.
Nghĩ đến về sau phải ở cùng một chỗ với một tiểu nha đầu, tâm tình liền phá lệ mà hỏng bét.
Lục Quýnh hỏi: "Làm sao? Cãi nhau với cha cậu?"
Phó Tranh không trả lời, hít một ngụm khói, đầu lưỡi chống đỡ sau răng hàm, vô cùng bực bội.
Hắn hỏi Lục Quýnh, "Chỗ kia của cậu còn chỗ không? Tôi chuyển đến ở với cậu vài ngày."
Lục Quýnh sờ sờ mũi, "Chỗ thì có chỗ, chỉ là buổi tối có chút ầm ĩ."
Phó Tranh: "???"
Lục Quýnh vẻ mặt mập mờ, "Chính là cái... Ừm, cậu hiểu mà."
Phó Tranh: "... Kháo!"*
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!