Chương 378: Lý do cho sự thay đổi của hắn [3]

"Trước khi anh chiếm đoạt cơ thể của Julien? Chúng ta đã từng gặp nhau trước đây sao?"

Những lời nói đầy ẩn ý mà Evelyn từng thốt ra trước đó bỗng vang vọng mồn một trong tâm trí tôi. Lúc bấy giờ, tôi không hiểu, mà thực chất là cũng chẳng muốn hiểu. Tôi chỉ đơn giản nghĩ rằng đó là những lời nói vô nghĩa, mê sảng của cô ấy.

Nhưng... ngay lúc này, mọi thứ dần trở nên sáng tỏ. Một sự thật mà tôi không bao giờ có thể ngờ tới. Không thể nào...

"Ngươi đã làm gì cậu ấy hả!?"

Tiếng hét của Evelyn kéo tôi tuột khỏi dòng suy nghĩ mông lung. Giọng cô ấy có chút khác biệt so với hiện tại, nghe trẻ con hơn nhưng sự đanh thép thì vẫn không đổi. Cô lao vút về phía Leon – người vẫn đang nằm bất tỉnh nhân sự trên mặt đất.

Khuôn mặt Evelyn tràn ngập sự hoảng loạn. Cô vội vàng đặt ngón tay lên cổ Leon để kiểm tra mạch đập. Chỉ khi cảm nhận được nhịp đập yếu ớt nhưng đều đặn, cô mới khẽ thở phào nhẹ nhõm.

"... Cậu ấy vẫn còn thở."

Phải, chỉ vài khoảnh khắc trước thôi, mạch của cậu ấy đã hoàn toàn ngừng đập. Nhưng tôi chọn cách im lặng và chỉ lẳng lặng quan sát Evelyn. Tôi không biết mình nên làm gì vào lúc này. Rời đi sao? Không, việc tôi vẫn còn hiện diện ở đây chứng tỏ hiệu lực của lá thứ ba vẫn chưa kết thúc. Vẫn còn một điều gì đó mà tôi buộc phải hoàn thành.

Máu của Mortum chắc chắn đã phát huy tác dụng, nhưng tôi e rằng việc hồi sinh từ cõi chết sẽ để lại những biến chứng không lường trước được.

"Cái này...!"

Đôi mắt Evelyn mở to kinh ngạc khi nhìn thấy xác con gấu khổng lồ mà tôi vừa hạ sát. Một giả thuyết bắt đầu hình thành trong đầu cô ấy khi ánh mắt cô đảo liên tục giữa con gấu, Leon và tôi. Ánh mắt ấy rung động kịch liệt trước khi quay phắt lại, nhìn tôi đầy căm phẫn.

"Ngươi đã làm gì cậu ấy? Có phải ngươi đã dùng cậu ấy làm lá chắn để bản thân mình chạy trốn không!?"

Evelyn tiến lại gần tôi, đôi lông mày nhíu chặt đầy giận dữ. Dù trông cô ấy lúc này chỉ mới bước vào tuổi thiếu niên, nhưng sự uy h**p phát ra từ cô không hề nhỏ.

"... Tại sao ngươi lại có thể tàn ác đến thế? Ngươi ghét việc cậu ấy có tài năng kiếm thuật hơn ngươi đến vậy sao? Leon đã làm gì sai chứ? Tất cả những gì cậu ấy làm là tận tụy phục vụ ngươi, trong khi ngươi chỉ coi cậu ấy như một thứ rác rưởi!"

Giọng Evelyn trầm xuống, tôi có thể cảm nhận rõ rệt sự ghê tởm và lòng thù hận đang bùng cháy trong từng câu chữ của cô ấy. Tôi chỉ biết đứng im lặng, hứng chịu mọi lời chỉ trích nặng nề đó.

"Hay là mình nên giả vờ làm tên Julien khốn khiếp kia nhỉ?" Có lẽ như vậy sẽ giúp tránh được những hiểu lầm không đáng có về sau. Nhưng ngay khi tôi định mở miệng...

"Ư...!"

Một tiếng r*n r* yếu ớt cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi. Leon cuối cùng cũng đã có dấu hiệu tỉnh lại.

"Leon!" Evelyn lập tức dời sự chú ý khỏi tôi và lao đến bên cạnh cậu ấy.

Đôi mắt xám đặc trưng của Leon dần mở ra, nhưng thay vì sự tỉnh táo, chúng lại đầy vẻ mông lung.

"C... Chuyện gì vừa xảy ra vậy?" Giọng cậu ấy khàn đặc, khuôn mặt nhăn nhó vì đau đớn. "Oẹ...!"

Bất chợt, mặt Leon tái mét, hơi thở trở nên dồn dập khiến Evelyn giật mình kinh hãi.

"Chắc chắn là cậu ấy đang nhớ lại cảm giác kinh hoàng khi bị lìa đầu." Đó là một chấn thương tâm lý cực kỳ nặng nề mà bất cứ ai cũng khó lòng vượt qua được. Có lẽ, lý do tôi vẫn còn ở lại ký ức này là để đảm bảo rằng cậu ấy không phải chịu đựng những di chứng tâm lý kéo dài đó.

"Leon, này Leon! Cậu có sao không? Trả lời tôi đi!" Evelyn nắm lấy vai Leon và không ngừng lay mạnh. Cô ấy thực lòng lo lắng, nhưng hành động đó lúc này lại lợi bất cập hại.

Tôi bước tới, đặt tay lên vai cô ấy: "Dừng lại đi."

"Cái gì...!?" Gương mặt Evelyn đanh lại ngay khi tôi chạm vào, nhưng tôi không bận tâm. Tôi đẩy nhẹ cô ấy ra rồi cúi xuống nhìn thẳng vào mắt Leon.

Ngay khi gương mặt tôi lọt vào tầm mắt, đồng tử của Leon co rụt lại. Cậu ấy vội vàng lùi lại phía sau trong sự hoảng loạn tột độ.

"Dừng lại đi." Tôi giữ chặt lấy vai cậu ấy, không để cậu ấy chạy trốn. "Ở yên đó."

"H

-ah... ngươi...!?" Sự kinh hoàng hiện rõ trong ánh mắt Leon. Cậu ấy vội vã đưa tay lên ôm chặt lấy cổ mình, người run lên cầm cập.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!