Chương 7: Không phải sức mạnh của tình yêu

"Chuyện này thì tôi không rõ lắm." Cao Hòa vội vàng chuyển đề tài: "Bộ phim lần này chúng ta quay cũng đâu phải phim học đường mà…"

"Là Mai Tử Vũ. Lạc Tự đóng vai nam phụ, là một hot boy của trường." Cố Tiêu Duy nói.

Ngón tay Hà Mộ co lại dưới bàn, sao Cố Tiêu Duy lại cũng xem [Mai Tử Vũ]?

Với gu của cậu, đáng lẽ phải là những bộ phim có cốt truyện phức tạp hơn, như phim gián điệp hay phim lịch sử.

"À, tôi nói mà. Cậu ấy diễn trong [Mai Tử Vũ] rất tự nhiên, cũng rất cảm động. Có vài thứ, như ánh mắt, sự đồng cảm của khán giả, đều cần có năng khiếu. Cậu ấy đúng là có năng khiếu đấy, chỉ là không hiểu sao tôi không thấy diễn viên này xuất hiện nữa. Thì ra là ký hợp đồng với một công ty không đáng tin! Tôi thấy với độ nổi tiếng của cậu ấy lúc đó, đáng lẽ phải có lựa chọn tốt hơn." Lâm Việt lắc đầu, vẻ mặt đầy khó hiểu.

Bất ngờ thay, Lâm Việt lại tỏ ra tiếc nuối cho Lạc Tự, khiến không khí trong phòng trở nên lúng túng.

Nhưng đó chính là Lâm Việt, ông ấy không bao giờ hùa theo ai nếu không thật lòng. Ông ấy chẳng bao giờ tranh cãi đến đỏ mặt với người khác, nhưng lại đào tạo ra không ít diễn viên hạng nặng thông qua các tác phẩm của mình.

Biểu cảm trên mặt Cao Hòa càng thêm khó xử, trong lòng thầm lườm Hà Mộ một cái, đang yên đang lành nhắc đến Lạc Tự làm gì: "Chuyện này… chẳng phải đã nói rồi sao, cậu ta vì theo đuổi đàn ông mà đánh đổi cả tương lai bản thân. Truyền thông Đế Tuấn cũng từng cân nhắc ký hợp đồng với cậu ta, nhưng đến cả chúng tôi cậu ta cũng không thèm, lại chọn một công ty nhỏ không tên tuổi.

Anh nói xem, nếu không phải vì tình yêu mà từ bỏ tiền đồ, tôi thật sự không tin."

Giang Dẫn Xuyên chống cằm cười khẽ: "Ồ hô, thì ra cậu ta từng từ chối Truyền thông Đế Tuấn à. Thảo nào giờ thành ra thế này. Tôi nhớ nguyên tắc làm việc của chủ tịch Âu bên Đế Tuấn là — thứ không có được, thì hủy đi cho xong. Lạc Tự mà chưa bị ép rời khỏi giới giải trí, đã là nương tay lắm rồi."

"Không phải là sức mạnh của tình yêu." Người vẫn im lặng từ nãy giờ, Cố Tiêu Duy, bỗng lên tiếng.

"Ừm… Hả?" Hà Mộ khó hiểu nhìn cậu.

"Ý của Cố Tiêu Duy chắc là — Lạc Tự không ký hợp đồng với Truyền thông Chu Tước vì tình yêu." Giang Dẫn Xuyên hất cằm về phía Cao Hòa.

"Vậy thì là vì cái gì?" Cao Hòa có chút khó chịu.

Giọng Cố Tiêu Duy bình thản, nhưng từng từ đều rõ ràng, không có ý định né tránh chuyện này: "Khi Lạc Tự vừa nổi tiếng, Truyền thông Chu Tước sắp phá sản. Bạc Văn Viễn quỳ trước mặt Lạc Tự, đập vỡ chai bia, nói nếu Lạc Tự không ký hợp đồng với công ty anh ta, thì anh ta sẽ dùng chai bia đó cắt cổ tự sát ngay trước mặt Lạc Tự."

Cao Hòa ngây ra: "Không… không thể nào?"

"Bạc Văn Viễn đúng là biết dọa người, nhưng mà chỉ có loại người chưa từng va chạm xã hội như Lạc Tự mới bị dọa sợ." Giang Dẫn Xuyên cười đầy ẩn ý.

"Vậy là Lạc Tự đã ký hợp đồng thật à? Haiz… vẫn là thiếu kinh nghiệm xã hội quá…" Lâm Việt thở dài.

Cao Hòa tỏ vẻ ngạc nhiên nói: "Chuyện này… cậu Cố nghe từ đâu ra vậy? Lúc gặp chúng tôi Bạc Văn Viễn nói khác mà. Anh ta nói là Lạc Tự cứ bám lấy anh ta, cứ đòi hiến dâng."

Hà Mộ cũng phụ họa: "Đúng vậy, tôi cũng nghe phiên bản đó."

Cố Tiêu Duy uống một ngụm trà, đứng lên, chỉnh tay áo: "Bởi vì lúc Bạc Văn Viễn quỳ dưới đất khóc sướt mướt, tôi đang ngồi ở bàn bên cạnh, đưa bạn cùng phòng say rượu về ký túc xá. Chuyện đó còn bị gọi cảnh sát. Người báo cảnh sát là tôi, có cần tôi gọi cảnh sát phụ trách hôm đó đến xác minh không?"

Mọi người sững sờ. Cố Tiêu Duy chưa từng nói dối, những gì cậu tận mắt thấy, tận tai nghe, chắc chắn là sự thật.

Cao Hòa và Hà Mộ lúc nãy còn nói chắc như đinh đóng cột, giờ lúng túng đến mức muốn chui xuống đất.

Lâm Việt thở dài thật dài: "Tiếc thật, tiếc thật đó. Tiểu Cố à, cậu báo cảnh sát là muốn cảnh sát ngăn tên Bạc Văn Viễn khỏi làm chuyện dại dột đúng không? Đáng tiếc là vẫn không ngăn được Lạc Tự bị cậu ta lừa mất rồi."

Giang Dẫn Xuyên cười khẩy một tiếng: "Chậc chậc chậc. Xem ra nếu không có chút kỹ năng đổi trắng thay đen thì cũng chẳng dám lăn lộn trong cái giới này."

Trong phút chốc, Cao Hòa và Hà Mộ không phân biệt được câu "đổi trắng thay đen" của Giang Dẫn Xuyên là nói về Bạc Văn Viễn của Truyền thông Chu Tước hay là nói về chính hai người họ.

"Còn nữa, Lạc Tự có phải là nam thần quốc dân hay không thì tôi không biết. Nhưng năm hai đại học, cậu ấy chính là nam thần được cả trường chúng tôi công nhận."

Nói xong, Cố Tiêu Duy hơi gật đầu với Cao Hòa coi như lịch sự chào tạm biệt.

"Nam thần được công nhận của Học viện Điện ảnh? Nơi đó toàn trai đẹp, ngay cả Cố Tiêu Duy cũng không phản đối à? Tôi đột nhiên thấy hứng thú với tên Lạc Tự này rồi." Giang Dẫn Xuyên xoa cằm.

Hà Mộ há miệng định nói gì đó nhưng lại sợ lỡ lời, Cao Hòa lập tức liếc mắt ra hiệu bảo cậu ta im lặng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!