Cao Hòa sững người, người đàn ông trước mắt anh ta từ trong ánh ngược sáng bước ra, ngũ quan tinh tế tỉ mỉ nhưng không hề ẻo lả, ngược lại trong ánh mắt ẩn chứa sự sắc bén, không thể xem thường.
"Giang… phó giám đốc Giang! Chào anh! Chào anh! Bộ đồ hôm nay của anh ngầu quá, suýt nữa tôi không nhận ra luôn!"
Hà Mộ cũng hơi ngớ người, không ngờ vị phó giám đốc Giang của công ty giải trí này lại đẹp trai đến vậy, đứng tại chỗ thôi là có thể debut rồi.
Hơn nữa phần lớn các ông chủ vì xã giao quá nhiều nên vóc dáng đều có phần phát tướng.
Nhưng Giang Dẫn Xuyên thì khác, thân hình cao ráo cân đối, như một sợi dây cung được kéo căng, tựa như chỉ cần vung chiếc mũ bảo hiểm trong tay là có thể đập thủng cả bức tường.
Đôi mắt đào hoa ấy liếc qua Hà Mộ, thoạt nhìn có vẻ phong tình, nhưng lại giống như lưỡi dao lướt qua, khiến Hà Mộ rùng mình kinh hãi.
"Chào phó giám đốc Giang. Lúc nãy tôi hơi căng thẳng nên giám đốc Cao mới đùa chút để tôi thoải mái, mong anh đừng để bụng."
Giang Dẫn Xuyên khẽ cười: "Cậu chính là nam thần học đường được toàn dân bầu chọn kia à?"
"Chỉ là chiêu trò tiếp thị thôi mà. Phó giám đốc Giang đừng lấy chuyện đó ra đùa nữa! Là hoa là cỏ hay là gỗ mục đá tảng, còn phải xem anh đánh giá thế nào."
Cao Hòa rất hài lòng với câu trả lời của Hà Mộ, đây chính là ưu điểm của cậu ta, biết khi nào nên nói gì.
"Tôi đã bảo rồi mà, hồi tôi học cấp ba còn chẳng được bầu làm nam thần học đường nữa đấy. Tôi còn đẹp trai hơn cậu mà."
Nói xong, Giang Dẫn Xuyên bước vào phòng riêng, đặt mũ bảo hiểm xuống ghế bên cạnh.
Hà Mộ ngẩn người. Vừa rồi Giang Dẫn Xuyên nói vậy là có ý gì? Là đang châm chọc cậu ta sao?
Sao lại khác xa với những lời đồn bên ngoài vậy?
Chẳng phải người ta nói Giang Dẫn Xuyên rất đào hoa sao? Đặc biệt thích những cậu con trai xinh đẹp, gặp ai yêu nấy, mỗi tháng thay một người, tài nguyên thì hào phóng không tiếc tay?
Nhưng vừa rồi… ý Giang Dẫn Xuyên là không hề có hứng thú với cậu ta à?
Dù lần này Cao Hòa đưa cậu ta đi ăn cơm cũng không có ý muốn đẩy cậu ta cho Giang Dẫn Xuyên, nhưng đột nhiên bị đối phương nói một câu như vậy, Hà Mộ bắt đầu nghi ngờ… chẳng lẽ mắt, mũi, miệng của cậu ta có chỗ nào cần chỉnh sửa sao?
Hà Mộ ngồi đối diện với Giang Dẫn Xuyên, càng nhìn càng thấy không thoải mái, vì càng nhìn càng phát hiện Giang Dẫn Xuyên cũng thuộc kiểu đẹp trai đậm nét. Nhưng dù chỉ là động tác chơi điện thoại bằng một tay cũng toát lên khí chất quyết đoán, đầy hormone nam tính khó chinh phục.
Cao Hòa thường xuyên giao thiệp với Giang Vân Tà hơn, dù sao người đứng đầu Hồng Hà Ảnh Thị cũng là Giang Vân Tà. Ban đầu anh ta cứ nghĩ Giang Dẫn Xuyên chỉ là người ăn không ngồi rồi. Nhưng hôm nay thấy thái độ lạnh nhạt này, Cao Hòa bắt đầu nghi ngờ lời Giang Vân Tà vẫn hay nói: anh trai tôi chẳng khác gì con chó của nhà họ Giang. Giờ xem ra con chó này cũng có tính khí đấy chứ.
Ngoài hành lang vang lên tiếng bước chân.
Tim Hà Mộ cũng theo đó mà nhảy lên, tiếng bước chân này cậu ta quá quen thuộc rồi, là Cố Tiêu Duy!
Cửa phòng được mở ra, người bước vào đầu tiên là đạo diễn Lâm Việt. Tuy ngoài 40 nhưng ông ấy vẫn nho nhã điềm đạm, đeo kính, khi nói chuyện với Cao Hòa, giọng điệu ôn tồn mang theo sự tin cậy khó lay chuyển, hơn nữa lại ít lời.
Hà Mộ suýt nữa tưởng ông ấy là giáo sư khoa văn của một trường đại học nào đó.
Theo sau đạo diễn Lâm là Cố Tiêu Duy.
Cậu bước đi vững vàng, mặc một chiếc áo len cổ cao màu cà phê, bên ngoài khoác áo vest kiểu casual, toát lên vẻ điềm tĩnh và tự chủ. Đôi mắt cậu khiến người ta liên tưởng đến ánh sao nơi vực sâu, ánh nhìn tựa như không quan tâm gió xuân hay vó ngựa, vẫn luôn bình thản thong dong.
Chính là người đàn ông như vậy, dường như không điều gì trong chốn danh lợi phù hoa có thể lay động được cậu, nhưng khi diễn xuất lại có thể khiến một khúc gỗ mục cũng nở hoa.
Cậu khẽ mỉm cười: "Giám đốc Cao, giám đốc Giang, Hà Mộ, chào mọi người"
Nghe cậu gọi tên mình, máu trong tim Hà Mộ như sôi trào.
"Đàn anh, chào anh." Hà Mộ không quên hôm nay mình đến là để làm thân với Cố Tiêu Duy.
Người bình thường sẽ đáp: "Cậu gọi tôi là đàn anh? Cậu cũng là sinh viên Học viện Điện ảnh à?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!