Giang Dẫn Xuyên đút tay vào túi áo khoác, cười khẩy: "Nghe nói tên giám đốc Bạc này thích diễn lắm, không ngờ lại thích diễn đến vậy."
Nói xong, anh ấy bước vào thang máy.
Lạc Tự nheo mắt, tiến lại gần Cố Tiêu Duy: "Cậu nhờ Giang Dẫn Xuyên tranh giành buổi thử vai giúp tôi, tôi có thể hiểu là cậu rất muốn được diễn cùng tôi. Nhưng chuyện của Bạc Văn Viễn, sao cậu lại nói với anh ấy thế?"
"Muốn xem khả năng kiểm soát dư luận của anh ta." Cố Tiêu Duy ngừng lại một lúc rồi nói tiếp: "Thật ra trong lòng anh đã sớm quyết định hợp tác với Giang Dẫn Xuyên rồi."
Lạc Tự nghẹn họng, không hiểu sao Cố Tiêu Duy lại đoán trúng được.
Dù sao thì, việc Tinh Hán Ảnh Nghiệp ngỏ ý muốn ký hợp đồng với anh chắc chắn là có công sức của Cố Tiêu Duy.
Nếu bản thân đã quyết tâm đầu quân cho Văn Hóa Dẫn Xuyên, thì nên nói chuyện thẳng thắn với Cố Tiêu Duy.
"Tôi biết Tinh Hán Ảnh Nghiệp muốn ký hợp đồng với tôi, phần lớn là nhờ sự giới thiệu của cậu và đạo diễn Lâm. Nhưng tôi chỉ cảm thấy… nếu vào Tinh Hán Ảnh Nghiệp thì thiếu một chút gì đó."
Cố Tiêu Duy rót thêm cho mình tách trà Phổ Nhĩ, thong thả nói: "Bản chất sâu xa trong lòng anh không muốn theo đuổi con đường bằng phẳng. Với độ nổi tiếng hiện giờ của anh khi vào Tinh Hán, nhất định sẽ phải bắt đầu từ những vai phụ. Mà chưa chắc đó là những vai phụ anh ưng ý. Nếu may mắn gặp được nam chính có thực lực, ví dụ người có thể tạo phản ứng hóa học với vai diễn của anh như em thì còn đỡ. Anh sẽ có cơ hội bật lên nhanh hơn.
Nhưng nếu không có gì bất ngờ, anh sẽ phải đóng vai phụ rất lâu, từ dưới bóng râm leo lên cành cây, làm nền cho người khác suốt nhiều năm. Đến khi anh được đóng chính, có lẽ đã bỏ lỡ rất nhiều cơ hội rồi."
Quả nhiên, Cố Tiêu Duy rất hiểu anh đang nghĩ gì.
Lạc Tự nửa đùa nửa thật nói: "Có thể hiểu là thà làm đầu gà còn hơn làm đuôi phượng không?"
Cố Tiêu Duy cau mày, có vẻ không hài lòng với cách ví von đó.
"Nhưng với tôi mà nói…" Lạc Tự ngẩng đầu nhìn lên trần nhà, như thể xuyên qua nó để nhìn ra thế giới rộng lớn ngoài kia,
"Trước hết phải tự mình rời khỏi đàn gà đã. Trời cao rộng lớn như thế, chẳng lẽ lại không có chỗ cho tôi bay?"
Cố Tiêu Duy nhìn góc nghiêng của Lạc Tự, chợt phát hiện ra tầm nhìn của người trước mặt rộng lớn hơn cậu tưởng nhiều.
Anh không chỉ muốn làm phượng hoàng, mà là muốn cả bầu trời.
"Vốn định chạy bộ cùng nhau, vậy mà nói chuyện với Giang Dẫn Xuyên đến giờ này rồi." Lạc Tự nhìn đồng hồ treo tường, đã mười giờ rưỡi.
"Vậy em về trước đây." Cố Tiêu Duy đứng dậy, cầm lấy áo khoác đặt trên sofa, rồi đột nhiên quay lại gọi: "Đàn anh."
"Hả?"
Không biết tại sao, lúc đầu khi Cố Tiêu Duy gọi như vậy, Lạc Tự thấy được sủng ái mà lo sợ, nhưng bây giờ mỗi tiếng "đàn anh" của cậu đều khiến Lạc Tự mềm lòng một cách khó hiểu.
"Anh ký hợp đồng với ai cũng được, em chỉ muốn được diễn chung với anh."
Một câu nói đơn giản, lại khơi dậy tất cả tham vọng trong lòng Lạc Tự.
Sau khi Cố Tiêu Duy rời đi, Lạc Tự theo phản xạ bước đến bên cửa sổ, nhìn theo chiếc xe của cậu dần khuất xa.
Chẳng bao lâu sau, đoàn làm phim [Dã thú và hoa hồng] bắt đầu gửi lời mời thử vai.
Vì bộ phim này không liên quan đến tình yêu, nhân vật nữ có nhiều đất diễn nhất chỉ là quản lý của họa sĩ Lục Bình Phong – Alice.
Nam chính Lục Bình Phong đã được đạo diễn và nhà sản xuất chỉ định cho Cố Tiêu Duy đóng, nên vai được tranh giành khốc liệt nhất chính là trợ lý pháp y Ôn Dục Trì.
Hà Mộ đã im hơi lặng tiếng gần ba tháng nay, ngay khi nghe tin thì lập tức gọi ngay cho quản lý.
"Em muốn đóng Ôn Dục Trì! Anh không thấy vai này rất hợp với em sao?"
Quản lý có chút khó xử: "Hợp tác với Hồng Hà Ảnh Thị đã đổ vỡ rồi, muốn có vai này thì chỉ có đi thử vai thôi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!