Chiều hôm đó, Lạc Tự đã gửi dây chuyền, khăn choàng và giày cho đối phương.
Vì là cùng thành phố, chiếc áo sơ mi gửi đi lúc sáng đối phương đã nhận được, hơn nữa chưa đến mười phút đã xác nhận đã nhận hàng, Lạc Tự ngay lập tức nhận được một khoản thanh toán không nhỏ.
"Người này thú vị thật đấy." Lạc Tự xoa xoa cằm.
Ba ngày tiếp theo, cuộc sống của Lạc Tự xoay quanh việc tập luyện ở phòng gym và tìm kiếm đồ trong nhà có thể đăng lên chợ đồ cũ để bán.
Không tìm thì thôi, tìm rồi mới phát hiện thời kỳ anh nổi tiếng vẫn còn để lại khá nhiều hàng tồn, chỉ là trước giờ anh không mấy quan tâm đến thương hiệu này nọ, nên hoàn toàn không biết mấy món đó thật ra không hề rẻ.
Mà vị "sugar daddy xây dựng uy tín" kia chính là khách quen trên tài khoản bán đồ cũ của Lạc Tự. Mấy lần anh định hỏi người đó có phải fan mình không.
Nếu đúng thật, anh muốn nói lời xin lỗi đến bố đường một tiếng, vì bản thân đã lăn lộn đến mức này, chắc bố đường cũng ngại không dám nói với người khác rằng từng hâm mộ Lạc Tự.
Khi Lạc Tự vẫn còn chìm đắm trong việc bán hàng online, thì điện thoại của chị Thôi gọi tới.
"Lạc Tự! Em xem tin hot sáng nay chưa? Nam chính phim [Phản Kích], Lâm Kiều bị bắt vì lái xe khi say rượu, mà còn có thái độ rất tệ! Đừng nói làm nam chính, diễn viên chắc cũng không làm được nữa luôn!"
Lạc Tự ung dung lấy sữa từ tủ lạnh ra: "Em biết rồi, chuyện này có nghĩa là sẽ phải thay nam chính."
"Đúng đấy! Thay nam chính là chuyện lớn! Nếu cứ kéo dài, phim này chưa chắc đã quay nổi nữa!" Chị Thôi tỏ vẻ hối hận: "Biết vậy đã không nhận vai này cho em! Để em bị cái hợp đồng này treo lơ lửng, không tiện nhận lịch trình khác!"
Tin tức này giống hệt những gì Lạc Tự nhớ, diễn biến sau đó chắc cũng không khác mấy.
"Chị Thôi, chị yên tâm đi. Nam chính sẽ sớm có người thay thôi." Lạc Tự đổ sữa vào bát, rắc thêm ít ngũ cốc.
"Hy vọng là vậy. Em còn nói Hà Mộ sẽ tranh vai này với em? Cậu ta có điên mới tranh vai này ấy!"
Lúc này, Hà Mộ – cái tên hot hàng đầu và chuyên lên hot search – đang nằm trên sofa, nhìn top tìm kiếm với nụ cười sướng rơn.
"Mấy người mau nhìn xem này! Lâm Kiều vì lái xe lúc say mà lên hot search rồi! Phim [Phản Kích] mất nam chính thì quay cái gì nữa chứ?"
Quản lý của cậu ta bước đến, đặt dĩa trái cây đã gọt sẵn lên bàn trà: "Cho nên tôi mới từ chối vai phụ pháo hôi đó là đúng đắn đấy chứ? Dù mình có đóng phim chính kịch, cũng phải chọn phim lớn, đoàn phim mạnh. Loại phim như này, dù có trả thù lao cả chục triệu để cậu cameo thì cũng không đáng. Phim nhiệm vụ không có truyền thông, chỉ muốn hút nhiệt từ cậu, hút máu cậu thôi."
Hà Mộ bĩu môi đầy không vui: "Nhưng phim lớn thật sự thì đạo diễn cũng phải nhìn trúng em chứ. Lần trước em đi thử vai phim gián điệp của đạo diễn Lâm Việt, chỉ là vai nhỏ thôi mà ông ấy cũng chê em đài từ kém không chịu nhận… Ngay cả giám đốc Cao của Đế Tuấn chúng ta đích thân ra mặt, nói đài từ kém có thể luyện, luyện mãi không được thì có thể lồng tiếng… Vậy mà đạo diễn Lâm vẫn không chịu, nói các diễn viên khác đều dùng giọng thật, không thể chỉ cho em lồng tiếng riêng được… Đạo diễn Lâm trông hiền lành mà cố chấp quá đi."
Quản lý cười nói: "Đạo diễn Lâm là người có tiếng thật sự, phim gián điệp đó chưa casting xong mà đài C đã chốt rồi, nên ông ấy áp lực rất lớn. Cũng vì sợ nếu ưu ái cậu mà bị lan truyền ra ngoài sẽ ảnh hưởng đến cả ông ấy và cậu. Phim đó toàn ngôi sao thực lực, cậu diễn cùng họ, dù diễn hay thế nào thì cũng sẽ bị anti bới móc. Cần gì phải chuốc lấy phiền phức đó chứ?"
"Nhưng mà Cố Tiêu Duy lại có thể đóng vai chính trong phim đó mà? Anh ta cũng xuất thân từ hình tượng lưu lượng nhờ ngoại hình thôi mà? Tại sao anh ta lại trở thành diễn viên thực lực, còn em thì cứ nhắc tới diễn xuất là bị chế nhạo?" Hà Mộ buồn bã nói.
"Cố Tiêu Duy… tuy ra mắt nhờ ngoại hình, nhưng anh ta có chính kiến rõ ràng, Tinh Hán Ảnh Nghiệp cũng không dễ kiểm soát được anh ta. Hơn nữa anh ta từng trải qua không ít thăng trầm, từng đóng vai quần chúng, ăn cơm hộp ba đồng một phần, cậu thuận lợi hơn anh ta nhiều. Với tư cách là người đại diện, tôi cũng phải thừa nhận anh ta chọn kịch bản rất tinh mắt, chưa từng đóng phim dở. Dù không phải phim lớn, thì cũng đảm bảo chất lượng tốt.
Và quan trọng là anh ta chịu bỏ thời gian rèn giũa diễn xuất, tích lũy được tiếng tăm. Tinh Hán Ảnh Nghiệp hình như cũng không vội để anh ta kiếm tiền. Hai người đi hai con đường khác nhau."
Hà Mộ thoáng chút lo lắng:
"Em cứ cảm thấy mình giống như pháo hoa, dù có rực rỡ thì cũng chỉ là trong chớp mắt. Nhưng Cố Tiêu Duy lại giống như dòng suối chảy mãi không ngừng, càng lâu lại càng quý."
Cố Tiêu Duy nói không đóng phim thần tượng, thì quả thật chưa từng đóng bộ nào cả.
Cậu nói sẽ không tham gia các chương trình tạp kỹ, đến giờ vẫn chưa từng xuất hiện trong một chương trình nào.
Cậu nói sẽ không nhận hợp đồng quảng cáo, các thương hiệu xa xỉ lớn suýt nữa đã gọi nổ cả điện thoại của Tinh Hán Ảnh Nghiệp, vậy mà vẫn chưa từng thấy cậu trên bất kỳ tấm poster quảng cáo nào.
Giống như quản lý vừa nói, Cố Tiêu Duy hoàn toàn không vội kiếm tiền, cũng chưa từng tự tiếp thị hay mua hot search, nhưng hễ có phim truyền hình hoặc điện ảnh nào của cậu lên sóng thì nhất định sẽ leo lên hot search.
Một lưu lượng đỉnh thực sự nên giống như cậu, không màng đến lời khen hay chê, không bận tâm đến hào quang hay thị phi, cúi đầu lạnh lùng quan sát bốn mùa thăng trầm trong giới, ngẩng đầu đã là trời sao đầy trời.
"Bộ phim gián điệp đó của cậu ta đóng máy hai tháng rồi. Không biết phim tiếp theo là gì, chị để ý giúp em chưa?" Hà Mộ hỏi người quản lý.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!